" Đâu Cũng nh - Nh v quê hương - Ci ngun dân tc - M

y ai mà quên?" (TKL)

Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

Mừng Chúa Giáng sinh (2)

Mừng Chúa Giáng sinh (2)




Xem tại đây:
Chùm thơ Mừng Chúa Giáng sinh
Đêm Chúa Giáng sinh


Mừng kính Ngôi Hai ngự cõi trần
Chúa ban ân phước phước ân tràn 
Giáng đời gồng gánh thương yêu rải
Sinh thế chở chuyên bác ái chan
Gieo nghĩa anh em lan mọi nẻo
Trồng tình bạn hữu đến muôn đàng
Đức tin thắp lửa đường Thiên vọng
Thiện tỏa an vui khắp cõi trần.

19.11.2011/Trần Kim Lan 

Thứ Tư, 23 tháng 11, 2011

Hoàng Sa vạn lý (liên khúc) (5)- Tiếp theo

Hoàng Sa vạn lý (liên khúc) (5)

81-“Ra khơi quyết chí đảo Nam thâu
Cổ vật ngàn xưa đã dấu sâu
Bằng chứng đưa ra ta thắng lớn
Cội nguồn chưng dẫn Việt thua đau
Lý Vân muốn cãi đành câm miệng
Quan sử định thưa phải cúi đầu“
Hoàng đế Bắc triều mê mải nghĩ
Gian mưu cứ luẩn quẩn đêm thâu.
(15.11.2011)
Vua quan Đại Việt
82-Đêm thâu Đại Việt rối tơ vò
Khi biết Bắc triều lắm xảo cơ
Đã rõ gian mưu bừng lửa giận
Vừa hay tà kế cháy lòng lo
Đâu đường ổn thỏa người không mất
Đâu cách bình an đất chẳng rò
Hoàng đế quần thần cùng nhất quyết
“Lý Vân duy nhất chuyển quân cờ…”
(15.11.2011)
83-Quân cờ mưu lược cách nào xoay
Trăn trở Lý Vân tối lại ngày
Đơn độc xứ người lo giữ nước
Một thân đất bạn họa gồng tay
Đâu cơ đấu trí xua thù đó
Nào thế dụng tâm đuổi giặc đây
Lý bật đang đêm vào gõ cửa
Quân cờ mưu lược thoắt vần xoay.
(15.11.2011)
Hoàng đế Bắc triều mở tiệc chiêu đãi quan sử
84-Vần xoay càng gắng bại càng đau
Kẻ cướp trung quân đụng độ nhau
Hoàng đế Bắc phương khua xảo ngữ
Sứ thần Đại Việt đối minh câu
Bản đồ biển đảo bày bàn tiệc
Lãnh thổ biên cương chỉ khách chầu
Quan sử lân bang nhìn chứng kiến
Vương triều cứng họng đắng lòng đau.
(16.11.2011)
85-Lòng đau biết trước họa nay mai
Quan sử Lý Vân nghĩ ngợi hoài
Thảo vội thư trình vương đế biết
Chấp ngay lời nhắn vợ con hay
Mật tin triều Bắc phơi mưu qủy
Thông báo Lý quan hết hiểm tai
Tất cả sẵn sàng vì quốc tổ
Bình tâm thanh thản đợi ngày mai…
(16.11.2011)
Lý Vân Và Lý Bật thao thức
86-Ngày mai chiến trận bắt đầu rồi
Phải tính mau mau hiểm họa rời
Lý Bật thâu đêm thao thức mãi
Lý Vân tới sáng trở trăn hoài
Nhìn sao lấp lánh lòng lo lắng
Ngắm nguyệt lung linh dạ rối bời
Ngước mắt xa xăm thầm khấn nguyện
Cầu mong vận rủi sớm qua trôi.
(17.11.2011)
Vua quan Đại Việt trở trăn
87-Qua trôi bàn luận suốt canh trường
Đại Việt vua quan nghĩ hướng phương
Thư mật Lý Vân suy thật kỹ
Mưu gian triều Bắc ngẫm cho tường
Biên cương điều lính ngăn muôn ngả
Hải đảo đem quân chặn mọi đường
Lãnh thổ quê hương thề quyết giữ
Sẵn sàng đối mặt với tai ương.
(17.11.2011)
Bắc triều bẽ mặt
88-Tai ương trước mắt cũng qua trôi
Triều Bắc hận trào đắng chát môi
Vừa mới hân hoan ngờ thắng đấy
Liền ngay nhục nhã thấy thua rồi
Cầm bằng chứng cớ đà chôn xuống
Nên chắc đảo vàng sẽ chiếm thôi
Dù đúng cung tên xưa dấu tích
Mà dây vải buộc lộ đây thời…
(18.11.2011)
89-Đây thời chứng tích mới chôn thôi
Quan sử lân bang bấm bụng cười
Đại Việt bình tâm tràn chữ ký
Bắc triều tức khí ngập bờ môi
Lý Vân tài giỏi gồng xoay rủi
Đảo cát chủ quyền giữ vững trời
Hậm hực ra về trong tiếc nuối
Bắc phương mộng chiếm đất chưa nguôi.
(18.11.2011)

Vương đế Bắc triều bấn loạn
90-Chưa nguôi nhục nhã mộng chưa tàn
Vẫn quyết mưu toan chiếm đảo vàng
Vương đế Bắc triều tâm bấn loạn
Vua quan Đại Việt dạ hân hoan
Người lo giữ đất lo phòng ngự
Kẻ gắng chiếm nhà gắng xảo gian
Nước lớn muốn thâu ngay nước nhỏ
Lửa dầu nguyên cớ chiến tranh loang.
(19.11.2011)
Đảo Việt mừng lo
91-Loang loang mặt nước tiếng vui cười
Đảo cát mừng reo rộn rã trời
Phấn khởi bước đầu xoay thế trận
Hân hoan trước hết chặn tay người
Còn kia triều Bắc mưu gian kế
Vẫn đó Hứa Văn tráo trở lời
Lo lắng hằn trên từng ánh mắt
Hát hò mà dạ rối bời bời.
(19.11.2011)
Đảo Việt lo phòng bị
92-Bời bời lo nghĩ nghĩ mai ngày
Đội Nhất chỉ huy chiến trận bày
Lý Đạt luyện thi bơi hối hả
Huệ Hương giúp bắn nỏ hăng say
Vương triều Đại Việt điều quân gấp
Quan sử Lý Vân khởi Bắc ngay
Biết giặc lăm le mưu chiếm đất
Ngoại giao phút chót họa mong xoay.
(20.11.2011)
Lý Vân qua Bắc triều
93-Mong xoay tình thế chiến tranh qua
Quan sử nước Nam tới Bắc tòa
“Chẳng nhớ đã làm cho bẽ mặt
Lại còn dám tới để phiền ta?”
Lý Vân bày tỏ lời hơn thiệt
Hoàng đế suy tư kế xảo tà
Khổng Tử giống nòi nghe ngẫm nghĩ
“Khéo khen Đại Việt cháu con nhà!”
(20.11.2011)
Hoàng đế Bắc triều cho xuất binh
94-Con nhà dòng dõi thẹn ông cha
Vương đế Bắc triều chẳng đổi tà
Lập tức chiến thuyền rời bến tiến
Liền ngay binh sĩ xuất quân loa
Vừa khi cho ngựa đưa chân khách
Cùng lúc lệnh ban giết sứ ta
Nhanh trí Lý Vân xoay chuyển vận
Nhân tâm thu phục rủi gồng qua.
(21.11.2011)
Đảo Việt trước nguy nan
95-Gồng qua lo lắng họa đang gần
Thấp thoáng xa xa bóng giặc tràn
Đảo Việt vững vàng vào cuộc chiến
Bắc triều hung hãn khởi giao tranh
Huệ Hương Lý Thắm… căng lồng ngực
Đội Nhất Lý quan… phóng nhãn quan
Cờ phấp phới bay vờn trước gió
Sẵn sàng quyết tử giữ giang san.
(21-11-2011)
96-“Giang san đang trước họa xâm lăng
Chầm chậm bé ơi phút tới trần
Trông đó giặc huyênh hoang phách lối
Nhìn kia thù ngạo ngược hung hăng
Hãy yên ngoan nhé chờ vui đến
Đừng động im nào đợi thắng tràn”
Lý Thắm thì thào xoa khắp bụng
Những mong con trẻ lắng nghe thầm.
(22.11.2011)
Chiến trận
97-Nghe thầm sóng vỗ vọng mênh mang
Lẫn tiếng hét hò bỗng dậy tràn
Bóng giặc lô nhô sa hố sập
Dáng thù lúc nhúc vấp chông tàn
Đàn ông gắng sức gìn non nước
Phụ nữ gồng thân giữ đảo vàng
Mồi lửa loang loang thiêu kẻ cướp
Xác người chồng chất giữa tan hoang.
(23.11.2011)

Tan hoang
98-Tan hoang chiến trận máu tuôn tràn
Bão ập sóng dâng cuốn nát tan
Người vật phút giây chìm biển thẳm
Ta thù bỗng chốc hóa thân tàn
Thủy binh nước Việt tay đan xác
Cột mốc giang sơn xác quện chân
Lý Bật lập công tiêu diệt giặc
Cũng theo dòng xoáy xoáy mênh mang.
(23.11.2011)
Công dân Việt đầu tiên chào đời trên đảo
99-Mênh mang bão tố sóng dâng cao
Lý Thắm bụng đau chuyển dạ nao
Gắng lết thân tìm mau chỗ ẩn
Cố lê mình kiếm tạm nơi vào
Dưới chân cột mốc con sinh hạ
Nấp bóng giang sơn mẹ thở phào
Có dáng ai như là Đội Nhất
Từ từ tiến tới tựa chiêm bao?

(23.11.2011)

Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2011

Xuân về mang nhớ

Xuân về mang nhớ
(Để nhớ về cô giáo Nguyễn Như Vân, cô giáo Nguyễn Thúy Khang và các thầy cô giáo, các bạn học...)

Open in new window



Chắc rằng, cô chẳng thể ngờ
Cô học trò nhỏ yêu thơ, thuở nào
Giờ đây, lạc bước, lao đao
Long đong, tầm gửi, lệ trào nhớ quê.



Cuộc đời, dài thế, lê thê
Tha phương, kiếp sống não nề, sầu thay
Nhớ sao da diết những ngày
Ấm tình bạn hữu, tình thầy, tình cô.

Thật mà, ngỡ chỉ là mơ
Vui sao là thuở thầy trò trường xưa
Đàn cò sải nắng sớm trưa
Hàng tre, khóm trúc, đong đưa gió chiều.

Cô ơi! Nhớ biết bao nhiêu
Đã vào dĩ vãng bao điều đẹp tươi
Xuân về, mang nhớ không vơi
Nhớ cô, nhớ cả một thời yêu thương.

Xuân 1998/Trần Kim Lan
 

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Hoàng Sa vạn lý (liên khúc) (4) - Tiếp theo

Hoàng Sa vạn lý (liên khúc) (4)

Lý Bật nhận chiếu chỉ
61-Ai đây như thể chiếu triều ban
Tiểu Tiểu nhìn ra hốt hoảng tràn
Đội Nhất chỉ mặt quân tạo phản
Lý quan cụp mắt dạ hoang mang
Ngỡ rằng án trảm thi hành quyết
Nào biết lệnh treo chuộc tội bàn
Run rẩy gập đầu ti hí liếc
Rỉ tai hắn báo mật tin loan…
(11.11.2011)
Đội Nhất lo tác chiến
62-Tin loan dầu lửa rộn ràng tâm
Đội Nhất mừng vui thủ thỉ rằng
“Nước Việt mai này cường thịnh lắm
Dân Nam rồi sẽ bạc vàng tràn
Mà e thảo khấu mưu mô chiếm
Lại ngại Bắc triều trở thói tham“
Chênh chếch trăng khuya loang biển đảo
Lý nương nghe tiếng ngước quan san…
(11.11.2011)
63-Quan san giục giã bước lo toan
Tác chiến thủy binh đã sẵn sàng
Nam giới kiên tâm gìn đảo qúy
Nữ nhi bền trí giữ nhà an
Trăng khuya thấp thoáng thuyền qua lại
Non thẳm chập chờn bóng lại sang
Đợi chiếu chỉ vua e chậm trễ
Cho nên Đội Nhất phải lo toan…
(11.11.2011)
Lý Bật lo đối phó
64-Lo toan đối phó trước nguy nan
Kẻ phản gian tham cũng sẵn sàng
Lý Bật răn đe cùng hoảng sợ
Tiểu nương lo lắng lẫn hoang mang
“Nhớ nghe sắp tới là chinh chiến
Hãy biết mai ngày sẽ loạn quân
Thua thắng bên nào ngươi chứng giúp
Lựa chiều mà ngả để toàn thân”
(11.11.2011)
Đội Nhất nghĩ kế bày binh
65-Toàn thân dốc lực để bày binh
Đội Nhất dạo quanh kế nghĩ tìm
Tức khắc lệnh thu gom ốc rỗng
Vội vàng sai cuốc xới hầm chìm
Nên thua cũng tại không suy tính
Giành thắng là do đã biết nhìn
Lấy yếu địch cường mà chẳng bại
Ngàn năm Đại Việt sử bày binh…
(11.11.2011)
Hoàng đế Đại Việt diễu võ
66-Bày binh bố trận sứ thần coi
Hoàng đế nước Nam diễu võ oai
Dẫu biết mưu mô tham chiếm đảo
Vẫn bày thiện chí giữ gìn ngôi
Triều quan triệu đến bàn tin mật
Chiếu chỉ loan truyền báo họa phơi
Trong lúc sẵn sàng thuyền viện chìến
Là khi thẳng hướng Bắc xa xôi…
(11.11.2011)
Hoàng đế Đại Việt lên đường tới Bắc phương
67-Xa xôi phía Bắc vượt trùng dương
Rẽ sóng thuyền rồng lướt gió sương
Quan sử đồng tâm bày khúc mắc
Vua tôi nhất trí tỏ thông đường
Trở trăn lo lắng bàn mưu sự
Thao thức băn khoăn luận hướng phương
Phải giữ ngoại giao cho khéo léo
Khôn ngoan ứng đáp tránh tai ương…
(12.11.2011)
Hoàng đế Đại Việt tại Bắc triều
68-Tai ương ngấp nghé cũng mau qua
Mềm dẻo ngoại giao giữ thuận hòa
Nồng nhiệt Bắc triều ngày đón khách
Hân hoan Nam Việt phút về nhà
“Xa xôi nhắc khéo tình giao hữu
Bóng gió răn đe lũ phản tà”
Gia chủ nghe lời thì chột dạ
Thảo ngay chiếu chỉ chặn mưu ma.
(12.11.2011)
Hứa Văn mơ…
69-Mưu ma chước qủy vẫn đang mơ
Khấp khởi Hứa Văn nghĩ vẩn vơ
“Chiếu chỉ vua ban thì đã có
Thi hành công lệnh phải thừa cơ”
Thế nên dốc của thuê thuyền Nhật
Bởi vậy lao tâm tính nước cờ
Đường dẫu còn xa vàng lấp lóa
Sang giầu gang tấc tựa như mơ.
(12.11.2011)
Sẵn sàng chờ địch
70-Như mơ công sự đã làm xong
Đội Nhất thủy binh hợp sức lòng
Ngang dọc đường hầm thù ngóng đợi
Trước sau mồi lửa giặc chờ trông
Nữ nhi bàn tính lo lương thảo
Nam giới nghĩ suy kế sống còn
Tất cả sẵn sàng vào chiến trận
Tiếng ca Lý Thắm thắp say nồng.
(12.11.2011)
Hứa Văn chống lệnh Bắc triều
71-Say nồng trong ảo mộng sang giầu
Chiếu chỉ bất ngờ tới chặn đầu
Trừng mắt Hứa Văn sai giết sứ
Bạo gan thảo khấu kháng hồi chầu
Thuyền vua chốc lát chìm non thẳm
Quan lính phút giây ngập biển sâu
Vỗ ngực tự xưng danh Bắc đế
Đâu hay ác báo họa chờ mau…
(12.11.2011)
Trước giờ quyết tử
72-Chờ mau qua trận mạc binh đao
Nam nữ thủy binh thấp thỏm cào
Lóng lánh mây hồng quanh biển biếc
Lung linh nắng sớm tỏa non cao
Tình quê thấm đượm từng hơi thở
Nghĩa nước khắc sâu mỗi chiến hào
Hướng mắt xa xăm chầu quốc tổ
Trăm lòng như một chẳng hề nao.
(11.11.2011)
Quân Bắc triều thua trận
73-Chẳng hề nao núng chẳng lung lay
Giặc đến chiến hào khép kín vây
Đồng loạt địch vào châm lửa đuổi
Nhất tề thù tới bủa gươm quây
Bắc quân tan tác thây chồng ngập
Thuyền chiến cháy tàn khói tỏa dày
Đội Nhất chỉ huy truy quét giặc
Hứa Văn nhục nhã chịu còng tay.
(12.11.2011)
74-Còng tay thất trận nếm ê chề
Cụp mắt Hứa Văn tủi nhục lê
Chẳng những tha tàn quân thoát chết
Lại còn cấp lương thực hoàn quê
Thủy binh Nam Việt ghìm căm hận
Thảo khấu Bắc triều ứa não nề
Chiến cuộc hai bên đều mất mát
Lòng tham không đáy nếm ê chề.
(12.11.2011)
Hứa Văn tại Đại Việt
75-Ê chề nằm cũi chẳng bao lâu
Bỗng chốc Hứa Văn thoát khổ sầu
Được ở được ăn như thượng khách
Được vui được sướng tựa công hầu
Giữa khi triều Việt nguy chường mặt
Cũng lúc Vua quan họa đối đầu
Bởi lẽ Bắc phương xoay thế cuộc
Biến thua thành kế nước người thâu.
(12.11.2011)
Vua quan Đại Việt bàn kế
76-Thâu đêm thao thức nghĩ miên man
Chẳng biết làm sao đẩy họa tràn
Đại Việt đồng tâm suy lại tính
Vua quan nhất trí luận rồi bàn
Thế nên gã Hứa thôi trừng phạt
Nhờ vậy tội đồ thoát ách mang
Trước hết tha cho về bản quốc
Lý Vân quan sử cũng theo sang.
(12.11.2011)
Lý Vân tại Bắc triều
77-Theo sang đảm nhiệm ngoại giao bàn
Đối diện Bắc vương chẳng cúi hàng
Mượn sử trị tà vua hổ thẹn
Dùng nhân diệt ác giặc than thầm
Luận phê kẻ cướp thù không sợ
Khiển trách xâm lăng sống chẳng màng
Thân dẫu nhỏ nhoi thần trí lớn
Lý Vân bỉ mặt kẻ tham tàn.
(13.11.2011)
78-Tham tàn cứng miệng Bắc triều ngôi
Dụ dỗ không xong dọa dẫm người
Cướp đảo chiếu thư không thể xóa
Mưu gian chứng cớ dễ đâu bôi
Thấp cơ thua trí người quân tử
Hạ cách đau tâm kẻ ác tồi
Đại Việt sứ thần không giáo mác
Mà đâm vương đế nhát dao đời.
(13.11.2011)
Tiễn đưa các tử sĩ
79-Dao đời chiến cuộc xót lòng đau
Đảo Việt buồn thương thổn thức sầu
Gần nửa thủy binh đà tử trận
Bốn mươi bạn hữu đã vùi sâu
Hương trầm nghi ngút ru hồn vãng
Dòng lệ chứa chan níu bóng câu
Sóng biển thầm thì lời tiếc nuối
Trời Nam khắp cõi xót lòng đau.
(13.11.2011)
Hoàng đế Bắc triều cùng quần thần
80-Lòng đau hổ thẹn phút giây thôi
Cướp đảo mưu mô vẫn chẳng rời
Hoàng đề Bắc triều bày xảo chước
Quần thần tả hữu ngỏ gian lời
Hứa Văn bổn quốc thi hành kế
Quan sử lân bang giám sát mời
Lại cả Lý Vân cùng hiện diện
Đoàn thuyền sẽ chuẩn bị ra khơi…
(14.11.2011)

Ngày Sa-bát, năm Sa-bát, năm Toàn xá

KTCƯ: 31-Ngày Sa-bát, năm Sa-bát, năm Toàn xá

Open in new window



Mô-sê vâng lời Chúa, truyền dạy dân Ít-ra-en
Ngày Sa Bát, năm Sa Bát, Toàn Xá
Sau Sáu ngày làm việc, chớ nên quên
Ngày thứ Bảy là Ngày Nghỉ, vì Chúa!


Năm Sa Bát cứ mỗi sau sáu năm
Nhớ ngày này là ngày làm phước đức
Mọi thổ sản, sinh vật… đã hoạch thu
Dành cho đầy tớ, làm thuê, kiều ngụ…


Năm Toàn Xá là năm thứ Năm Mươi
Tức là sau năm thứ bốn mươi chín
Phải thổi kèn vang đến khắp mọi nơi
Ban Phước, Tự do… vì Chúa - Đấng Thánh!

(Dựa theo Lê-vi/23-25/KTCƯ)

7-11-2002/Trần Kim Lan

Luận bàn “Qua đèo Ngang“

1-Luận bàn “Qua đèo Ngang“




Bà huyện Thanh Quan dẫu ở xa
Mau về dương thế giúp ngay nha
“Lom khom dưới núi tiều vài chú
Lác đác bên sông chợ (?) (rợ?) mấy nhà“ (1)

Anh quyết “rợ“ thì như mọi rợ
Chị rằng “rợ“ bởi túp lều ra
Chẳng hay sai đúng là đâu tá
Chấm dứt luận bàn chỉ có bà!

Ghi chú (1): Câu trích trong bài “Qua đèo Ngang“ – TG: Bà huyện Thanh Quan.

3.11.2011/Trần Kim Lan


2-Hỏi bà huyện Thanh Quan
(Họa bài: Hỏi bà huyện Thanh Quan – TG: Hồ Văn Thiện)

Đèo ngang bà tới lúc chiều tà
Có phải hay chăng giữa cỏ hoa
“Dưới núi lom khom tiều mấy chú
Bên sông lác đác rợ (?) (chợ?) vài nhà“ (1)
Văn đàn tranh cãi xôn xao nước
Báo chí luận bàn náo nhiệt gia
Tóe lửa ngôn từ nay vẫn thế
Suối vàng nữ sĩ thấu không ta?

Nguyên tác: “Lom khom dưới núi tiều vài chú
Lác đác bên sông chợ (?) (rợ?) mấy nhà“ (Trích bài: Qua đèo Ngang– TG: Bà huyện Thanh Quan)

3.11.2011/Trần Kim Lan



3- Một số suy nghĩ về bài “Qua đèo Ngang“ của bà huyện Thanh Quan

Đây là một bài thơ giá trị về nghệ thuật lẫn nội dung, tư tưởng, chính vì thế mà bài thơ đã được đưa vào giảng dạy tại học đường.
Ở đây, tôi chỉ muốn nêu lên suy nghĩ của mình về hai câu:

“Lom khom dưới núi tiều vài chú
Lác đác bên sông (chợ?) (rơ?) mấy nhà“ (Qua đèo Ngang)

Diễn giải ý: Khi tới đèo Ngang bà huyện nhìn thấy: Dưới núi có vài chú tiều đang cúi lom khom (đang làm việc).
Và: Bên sông có rải rác mấy cái nhà, chợ? (nếu là chợ)
Và: Bên sông có rải rác vài nhà rợ (nếu là rợ)

Theo tôi nghĩ từ “chợ“ như lâu nay sách giáo khoa in ấn khó chấp nhận, vì sao?
“tiều vài chú“ - (vài chú tiều phu), nữ sĩ dùng biện pháp đảo từ: vì đây là thơ, nên biện pháp đảo từ thường gặp, nếu viết văn thì là vài người tiều phu. “Tiều vài chú“, chỉ mấy người ở dưới núi là những người nào? Tiều phu.
Vậy thì: chợ mấy nhà – là vế đối với tiều vài chú (đảo từ)
Vậy chợ mấy nhà ý nghĩa là gì? Có phải bà huyện muốn nói là: ở bên sông có mấy nhà chợ? Vì để đối ý với tiều vài chú?
Tôi nghĩ, chắc chắn, bà huyện không viết như thế,
vì không hợp ngữ cảnh và nếu hiểu là mấy nhà và chợ thì vế câu không đối với tiều vài chú. Nữ sĩ Là một trong những người làm thơ Đường luật rất đúng niêm luật, rất chuẩn xác về đối ý, đối từ…
Bây giờ xét đến khả năng có thể là từ “rợ“ hay không và hiểu nghĩa của từ rợ thế nào là chính xác (không cần phải đi khảo sát địa phương).

“Rợ mấy nhà“, để đối với câu trên, thì rợ mấy nhà là đảo từ: mấy nhà rợ (chỉ sự sở hữu) mấy nhà của người rợ, nếu hiểu ra là như thế. Còn “tiều vài chú“, chỉ nghề nghiệp (tính chất). Vậy có thể đối với nhau không? Theo tôi thì không và như vậy, không phải nghĩa của từ rợ là “mọi rợ“. Rợ mấy nhà, chỉ mấy cái nhà ấy làm bằng gì (nhà mái tranh, rạ…). Chắc là nhà (chòi, điếm, nơi nghỉ ngơi, trú chân) của mấy chú tiều. Có thể từ “rợ“ là từ “rạ“ chăng, theo cách nói, đọc của người địa phương? Rạ mấy nhà (đảo từ) hay là mấy nhà rạ, thì vế đối “tiều vài chú“ có thể chấp nhận được chăng? Bà huyện Thanh Quan, tuy chỉ còn lại rất ít bài thơ, nhưng đều là nhưng bài thơ rất xuất sắc và ngụ ý sâu sa, dùng nhiều điển tích, để nói lên tâm trạng, suy tư… Lại càng không thể dùng từ “rợ“ để chỉ mấy người thiểu số được, theo tôi nghĩ.
Khi học trong nhà trường, thì thầy cô dạy thế nào, biết thế ấy thôi, lúc đó, cũng chỉ hiểu những nét cơ bản về thơ Đường luật thôi. Rồi sau này, khi tôi làm nghề dạy học, bình giảng về bài thơ này, tôi cũng chỉ lặp lại những gì mà thầy cô trong trường đã giảng dạy cho tôi và tôi không thấy được những gì mà tôi đã viết ở trên. Phải, có lẽ, chỉ tới giờ đây , khi tôi tự mình viết những bài thơ Đường luật, tôi mới rõ hơn về niêm luật của thơ Đường luật mà một người viết phải tuân thủ.
Nay tình cờ đọc được sự tranh luận về bài thơ này trên mạng ảo, tôi mới biết có cuộc tranh luận “nảy lửa“ về hai từ “chợ“ hay “rợ“. Có người vẫn cho từ “chợ“ là chính xác, người lại cho từ “rợ“ nghĩa là “mọi rợ“. Tất cả chỉ là do sao chép, do có thể hiểu sai ý của Tác giả mà làm giảm giá trị của bài thơ, mà theo tôi, đó là một bài thơ hoàn mỹ cả về nội dung, lẫn nghệ thuật, nếu đó là cụm từ “rạ mấy nhà“. đối với “tiều vài chú“. tại sao không? Bà huyện chỉ thoáng nhìn thấy mấy mái nhà lợp rạ, vài chú tiều… và bà ghi lại cảm xúc của mình…
Mong rằng, các nhà nghiên cứu sẽ sớm xem xét lại nguồn gốc và bản viết chính xác của bài thơ “Qua đèo Ngang“, để trả bài thơ về giá trị đích thực, như Tác giả đã để tâm huyết vào đó.
Mong lắm thay!

3.11.2011/Trần Kim Lan 

Hoàng Sa vạn lý (liên khúc) (3)- Tiếp theo

Hoàng Sa vạn lý (liên khúc) (3)

Lý Bật và đoàn người phương Bắc
41-Bình an hưởng thụ mấy ngày liền
Lý Bật đắm chìm gái rượu nghiền
Khấp khởi vui mừng ngồi chẳng đặng
Bồn chồn nao nức đứng không yên
Đảo vàng thấp thoáng ngời tiên cảnh
Ráng đỏ chập chờn tỏa diệu huyền
“Quyền chức giầu sang đà trước mắt”
Hắn cười mơ nghĩ bước thăng thiên…
(30.10.2011)
42-Thăng thiên chưa tới họa theo rồi
Biển lặng mà thuyền chẳng thể trôi
Nước ngập ngập hoài ôi chới với
Tàu chìm chim mãi ối chơi vơi
Phút giây tất cả như tan biến
Chốc lát vật người tựa bốc hơi
Lý bật ôm tre theo sóng lớn
May nhờ gió đẩy cũng về nơi…
(30.10.2011)

Lý Bật và Đội Nhất
43-Về nơi đảo cát ngỡ vương triều
Mới thoát nguy nan đã bạo điều
Vừa lúc buông lời lòi tạo phản
Là khi thất sắc thấy liêu xiêu
Được ăn được uống liền quên sợ
Lại nghĩ lại mơ lại tính liều
Lý bật dẫu run nhìn Đội Nhất
Gian ngoan bản tính chẳng xoay chiều.
(31.10.2011)
44-Xoay chiều ngẫm nghĩ lại mơ màng
“Chúa đảo Bắc phương phú qúy sang“
Đội Nhất nhếnh môi khinh bỉ lộ
Lý quan cụp mắt ước ao tàn
“Đại thần tạo phản tâm không nhục
Bổng lộc chứa chan dạ vẫn tham!“
Đừng tưởng qua sông là hết nạn
Lưới trời lồng lộng thoát hay chăng?
(31.10.2011)

Lý Thắm và Lý Bật
45-Hay chăng giáp mặt kẻ tham tàn
Lý Thắm quyết tâm trả hận mang
Em gái hồn oan còn vẫy gọi
Gia đình nhà nát vẫn kêu than
Thức ăn tẩm độc kề môi ác
Đội Nhất giằng cơm cứu tội gian
Lý Bật may nhờ qua cửa ngục
Nhưng mà khốn đốn vẫn giăng hàng.
(31.10.2011)

Vớt quân lương
46-Giăng hàng cơm áo gạo tiền nhòa
Thuyền đắm Bắc triều vớt hết toa
Vũ khí quân trang chồng ngập lối
Lương ăn thiết bị chất đầy nhà
Lý nương phẩn khởi sầu đau vợi
Đội Nhất hài lòng khốn khó qua
Lý Bật nóng lòng chờ thoát kiếp
Tháng cùng ngày tận có còn xa?
(31.10.2011)
Lý Bật chạm mặt Hứa Văn
47-Xa xa thấp thoáng một con thuyền
Mỗi lúc một gần sáp tới bên
Hốt hoảng giật mình nhìn lạ lạ
Sững sờ rối trí thấy quen quen
Hứa Văn láo mắt trừng trừng hỏi
Lý Bật run chân lắp bắp rên
Thoát chết ngờ đâu xui lại đến
Nạn chưa qua khỏi họa theo liền
(1.11.2011)
48-Theo liền tiếng nói dọa theo ngay
“Tạo phản Bắc khinh, Việt cũng đày
Hãy xéo xéo đi đi khuất nẻo!“
“Xin đừng đừng đuối đuồi xa đây!“
“Thì ra mi vẫn ham đời thế
Bởi vậy ta đang nghĩ cách này…“
“Dạ bẩm cúi xin ngài cứu giúp!“
Hứa Văn nhìn Bật phủi hai tay.
(1.11.2011)

Lý Thắm than vãn
49-Hai tay Lý Thắm với trời cao
Đau đớn ngổn ngang cứ thét gào
Thù mẹ hằn đây lòng nhức nhối
Oan em vẫn đó dạ cồn cào
Đã tha mạng Hứa không thèm hỏi
Lại cấp thuyền lương chẳng đổi trao
“Chàng biết rõ ta căm hận hắn
Hay chăng Đội Nhất lệ đang trào?”
(1.11.2011)
Đội Nhất cầu hôn
50-Đang trào thì hãy để trào ra
Tình nước sao đem sánh với nhà
Chưa xử tội đồ treo vẫn đó
Dù tha án Hứa đợi không xa
Nào vui hạnh phúc đang đơm trái
Hãy hát tình yêu đã trổ hoa
Mai mốt cùng nhau xe ước nguyện
Chẳng hay nàng có muốn cùng ta?
(1.11.2011)
51-“Cùng ta hẹn ước mộng trăm năm“
Lý Thắm mơ màng thủ thỉ thầm
“Chàng hỡi tình yêu sao đẹp thế“
“Nàng ơi hạnh phúc tuyệt vô ngần“
Thả hồn lãng đãng bâng khuâng tỏa
Với gió lang thang quyến luyến dâng
Hai tấm thân nồng hòa nhịp thở
Gió thì thào khát vọng xa xăm.
(10.11.2011)

Lý Bật trên đảo Việt
52-Xa xôi dọa dẫm nẹt đe xong
Tới lúc Hứa Văn tỏ thật lòng
“Ngươi phải phục tuân vâng lệnh đế
Ta thời giám sát để trình công“
Này đây sứ gốm xưa vùi lấp
Đó những giáo cung cổ dấu chôn
Vũ khí quân lương đà có đủ
Khắc Ngôn, Tiểu Tiểu sẽ theo trông.
(10.11.2011)

Tiểu Tiểu và Lý Bật say tình
53-Theo trông nhác thấy thoáng rùng mình
Vừa mới nếm mùi đã hoảng kinh
Lý bật mệt nhoài chiều dục tính
Tiểu nương hăm hở thỏa hương tình
Hai thân khăng khít hòa hơi thở
Bốn mắt nồng nàn quện nhịp tim
Tan cuộc rã rời thân tráng kiện
Mình bèo tơi tả mắt lim dim.
(10.11.2011)
Phát hiện đảo dầu
54-Lim dim mơ mộng mộng đâu đâu
Lỳ Bật thẫn thờ vuốt vuốt râu
May thế may sao đây đảo qúy
Hay sao hay thế đó hang dầu
Cũng nhờ hoàng đế sai chôn vật
Bởi vậy tôi đòi phát hiện châu
Dẫu suýt toi đời vì lửa bén
Vẫn say ảo vọng chức quyền thâu.
(10.11.2011)
55-Quyền thâu đang nghĩ thả trời mơ
“Nữ chúa“ tới bên tỉnh mộng hờ
“Xin kiếu nàng ơi thân rũ rượi
Hãy tha thiếp hỡi dáng bơ phờ“
“Thì ra toan tính mưu gian kế
Nên mới giật mình sợ lộ cơ
Hãy nói mau đi ta muốn biết
Nước đen có phải chất dầu thô?“
(10.11.2011)
56-Dầu thô đúng vậy qủa cơ may
Địa vị quyền sang ngẩng mặt nay
Ta sẽ cùng nhau vui thỏa sức
Mình rồi hợp lực sướng tầm tay
Tiểu nương thích thú hò la hét
Lý Bật mừng vui nhảy nhót xoay
Chợt tỉnh khi nghe lời nhắc nhở
“Nhà ngươi chẳng dính dáng chi đây!“
(10.11.2011)

Đoàn thuyền tiếp viện cập bến
57-Chi đây tiếng ốc vọng vang truyền
Thấp thoáng xa xa những mạn thuyền
Tíu tít mừng vui ngày gặp gỡ
Ríu ran trò chuyện phút giao duyên
Viện binh nam nữ dập dồn tới
Vũ khí thảo lương tấp nập chuyên
Thánh chỉ hoàng triều trao Đội Nhất
Hân hoan nao nức hết ưu phiền.
(10.11.2011)
58-Ưu phiền ngóng đợi đã qua rồi
Đảo cát hoan ca rộn tiếng cười
Vũ khí được chia đều tức khắc
Quân lương cũng bố trí xong xuôi
Nữ nhi lựa chọn người tri kỷ
Trai tráng đợi chờ dáng bạn đời
Phút chốc chốn nào về chốn ấy
Sẵn sàng gìn giữ biển quê trời.
(11.11.2011)

Tiều Tiểu mật tin tới Bắc triều
59-Quê trời thăm thẳm cánh thư xa
Tiểu Tiểu mật tin tới Bắc tòa
Chẳng biết tay Ngôn là tạo phản
Đâu hay gã Hứa chính gian tà
Lên quan bề mặt thì công chức
Thay lốt bên trong vẫn mại gia
Lén đọc xong xuôi cười hỉ hả
“Phen này dầu lửa sẽ về ta!”
(11.11.2011)
Bắc triều mừng vui
60-Về ta trời biển nước Nam đây
Hoàng đế Bắc triều thỏa trí say
Lắng đọc mật thư tham đã tỏ
Nghe tin dầu lửa kế đà bày
Sứ thần sửa soạn chầu vua Việt
Thảo khấu sẵn sàng tới đảo này
Khấp khởi mừng vui chờ thắng lớn
“Phen này ai sánh nổi ai đây?”
(11.11.2011)

Hoàng Sa vạn lý (liên khúc) (2) - Tiếp theo

Hoàng Sa vạn lý (liên khúc) (2)

Cứu người
21-Đường còn xa thẳm lắm gian nan
Bão táp phong ba bất chợt tràn
Ào ạt gió lay lay cảnh vật
Ầm ầm biển động động non ngàn
Lốc xoay tung hất mồ vùng dậy
Sóng xoáy lật nhào thuyền vỡ tan
Văng vẳng tiếng kêu la cấp cứu
Thủy binh hối hả giúp người nan.
(25.10.2011)
22-Nan nguy giông tố đã qua mau
Thuyền dẫu nát tan cũng thoát sầu
Hai tám mạng người cồn đảo cập
Lẻ năm thân xác đại dương chầu
Mới hay họ đến từ phương Bắc
Cũng biết tàu đi tới chốn đâu
Rối rít cảm ơn cùng hậu tạ
Rồi theo đoàn bạn tiễn chào nhau.
(25.10.2011)
Lo Lắng
23-Chào nhau khuất nẻo nụ cười vui
“Hảo! Hảo!” Vọng vang lắng ngậm ngùi
Đội Nhất bồn chồn e chuyện rủi
Lý Nương lo lắng ngại điều xui
Hứa Văn dẫu đã qua nguy khó
Triều Bắc có còn nhớ ngọt bùi
Nghĩ nỗi ngày mai lòng bất ổn
Chàng nàng má ấp chẳng cười vui.
(25.19.2011)
Đội Nhất và Lý Thắm
24-Cười vui hạnh phúc lẫn lo âu
Điềm xấu dường như lởn vởn đầu
Đội Nhất thẫn thờ nghe gió thảm
Lý nương ngơ ngẩn ngắm trăng sầu
“Hứa Văn gạ gẫm phơi mưu thẳm
Ánh mắt láo liên báo họa sâu“
Chẳng thể yên lòng người khách lạ
Ngổn ngang hai ngả ngả lo âu.
(26.10.2011)
25-Lo âu Lý Thắm sẽ lung lay
Bởi Hứa Văn lời dụ dỗ bày
Đội Nhất lặng thinh làm mặt dỗi
Lý Nương lí nhí tỏ tình ngây
“Sao chàng không nói đây ghen đấy
Để thiếp chẳng hay đấy thích đây?“
“Tiết hạnh“ chính là điều qúy giá
Phải chăng nàng có hiểu lòng này?“
(26.10.2011)
26-Lòng này chàng chẳng hiểu cho ư
“Tiết hạnh“ nói nghe nhẹ tựa ru
Khi muốn em vào tay lãng tử
Lúc đòi thân tới chốn phù du!“
Giờ đây lại nhắc lòng chung thủy
Khi khác sẽ khơi tính hận thù
Ai thấu cho ai ai thấu nổi
Đau này đau mãi đến ngàn thu.
(26.10.2011)
27-Ngàn thu trời đất hiểu lòng ta
Lo lắng sinh tồn mới tính xa
Đừng giận đừng buồn đừng nghĩ quẩn
Hãy vui hãy múa hãy hoan ca
Hiếu trung khắc dạ dâng non nước
Tín nghĩa ghi tâm tặng hải hà
Gìn giữ đảo vàng là trách nhiệm
Mong nàng nhớ kỹ hiểu lòng ta.
(26.10.2011)
28-“Lòng ta lo lắng nghĩ tương lai
Đảo qúy bình yên sự sống dài
Hai tháng trôi qua tin khuất dạng
Mỗi ngày lướt tới thấy nguy tai
Nàng rồi cũng sắp ngày sinh nở
Mình sẽ ra sao phút hạ khai?”
“Thiếp mãi bên chàng cùng trẻ nhỏ
Hoàng triều chắc tiếp viện nay mai!”
(26.10.2011)
Hoàng đế Bắc triều và Hứa Văn
29-Nay mai rồi cũng tới ngày này
Vội vã Hứa Văn cấp báo ngay
“Đảo qúy điệp trùng người Việt ở
Cát vàng vạn dặm kẻ Nam quây
Vương triều cần gửi quân vây ráp
Cương giới thu về mốc cắm xây
Địa thế quanh đây nhiều thuận lợi
Giao thương mọi ngả đổ nơi này“
26.10.2011
30-“Nơi này trẫm cũng biết lâu nay
Nước Việt khôn ngoan sở hữu đây
Đảo qúy chỉ là con tép nhỏ
Giang sơn mới chính mục tiêu dày
Khá khen vì tấu thưa tin khẩn
Trọng thưởng bởi trình báo việc hay
Nam hải giờ đây ngươi chính chủ
Đại quan trấn ải kể từ nay”.
(26.10.2011)
31-“Từ nay giữ chức đại quan thần
Thiên hạ ai người hạnh phúc bằng
May mắn sao ngày vào đảo Việt
Mừng vui lắm phút gặp người Nam
Giờ đây thỏa sức xoay trời đất
Mai mốt tha hồ quẫy dọc ngang!”
Khấp khởi Hứa Văn la hét toáng
Trong đầu đang tính kế mưu gian…
(26.10.2011)
Lý Bật và hoàng đế Bắc triều
32-Mưu gian tạo phản tính xoay đường
Lý Bật băng rừng đến Bắc phương
Khúm núm gập đầu dâng đất Việt
Xun xoe cõng rắn chiếm ngai vương
Bắc triều hoàng đế mừng may đến
Quan lại quần thần thấy họa chường
Tính tới tính lui vờ mặt giận
Vua sai nhốt cũi tránh tai ương.
(27.10.2011)
33-Tai ương ập đến giáng trên đầu
Lý Bật than thân tủi hổ sầu
Trấn ải biên cương mà tạo phản
Căng đầy bổng lộc lại tham giầu
Khom lưng bán nước quên liêm sỉ
Gập gối van người chuốc đớn đau
Bất tín bất trung đời nhục nhã
Hám danh hám của họa theo nhau.
(27.10.2011)
34-Theo nhau quan tước bẩm trình tâu
Hoàng đế nghĩ suy kế hiểm sâu
Biên giới bản đồ Nam quốc có
Đất đai địa giới Bắc triều thâu
Lặng thầm lấn đất không chường mặt
Bí mật chiếm nhà chẳng đụng đầu
Mềm dẻo bề ngoài luôn phải giữ
Dần dà sẽ tính bước dài lâu…
(27.10.2011)
Hoàng Giáp báo tin
35-Dài lâu chẳng biết tính làm sao
Vị đắng thua cơ đã nếm vào…
Hoàng Giáp yết triều tin cấp báo
Vua Nam bàn bạc mật cơ trao
Vừa nghe Lý Bật mưu đồ phản
Liền triệu quân binh nhiệm vụ giao…
Phương Bắc khi này đang hỉ hả
Ngờ đâu sập bẫy khiến lao đao.
(28.10.2011)
Sa cơ
36-Lao đao tổn thất lính ba ngàn
Thấp trí thua đau khiến nhục mang
Chiếm đất nhà người gồng thất bại
Tham vàng của bạn gánh nguy nan
Thế nhưng phương Bắc không chùn trí
Tuy vậy hoàng triều chẳng chuyển tâm
Nhất quyết làm sao giành nước Việt
Cho nên vẫn tiếp tục mưu gian.
(28.10.2011)
Lý bật ra khơi
37-Mưu gian lại tiếp nối mưu gian
Lý Bật căng buồm tới đảo vàng
Trúng kế Hứa Văn khinh bỉ thoát
Hợp tâm triều Bắc nhục nhằn tan
Chính danh tới đảo gìn non Việt
Thực chất lấn cương chiếm đất Nam
Thuyền lớn thảo lương, người, vũ khí
Chòng chành thắng hướng biển mênh mang.
(29.10.2011)
Trông tin
38-Mênh mang biển lớn ngóng chờ tin
Đội Nhất lo âu mỏi mắt nhìn
Ván viết tín thư thì cứ thả
Tâm gieo hy vọng cũng dần chìm
Càng mong bóng nhạn càng không thấy
Vẫn gửi hồi âm vẫn lặng im
Đảo Việt trùng trùng tên đã khắc
Hoàng triều chẳng biết có hay tin?
(29.10.2011)
Thuyền tiếp viện ra khơi
39-Hay tin hoàng đế lệ rưng rưng
Đội Nhất thư trình tỏ tín trung
Mải miết gửi hoài im vẫn gửi
Kiên trì nhắn tiếp lặng không dừng
Truyền loan thánh chỉ thuyền rời bến
Dâng lễ đăng đàn phút vượt trùng
Náo nức vua tôi ngày trọng đại
Cánh buồm căng gió nắng mai hừng.
(29.10.2011)
40-Mai hừng lóng lánh cánh buồm căng
Rời bến đoàn thuyền hướng đảo vàng
Tiếng nhạc dặt dìu hòa sóng vỗ
Tù và văng vẳng với mênh mang
Tay chào tay vẫy lòng lưu luyến
Miệng nói miệng cười lệ chứa chan
Đại Việt vua tôi đồng nguyện ước
Cầu mong vạn sự sẽ bình an.
(30.10.2011)

Hoàng Sa vạn lý (liên khúc) (1) -Tiếp theo

Hoàng Sa vạn lý (liên khúc thơ Đường luật
Tác giả: Trần Kim Lan

Hoàng Sa vạn lý (liên khúc) (1)
(Phỏng theo: Tiểu thuyết: Hoàng Sa vạn lý – NQV )

1-“Hoàng Sa vạn lý“ chứng nhân đây
Thiên sử biên niên đảo Việt nay
Dẫu mới mở đầu nhà cắm mốc
Dù vừa khai khoáng đất chăng dây
Ơn vương triều Lý ghi muôn thuở
Công Đội Nhất đoàn nhắc mãi ngày
Sự thật luôn luôn là sức mạnh
“Hoàng Sa vạn lý“ chứng nhân đây.
(18.10.2011)
Vâng lệnh vua
2-Đây lệnh vua ban dấu chỉ truyền
Lênh đênh biển cả một con thuyền
Giong buồm thẳng tiến gồng gian khó
Căng mắt cuồng xoay gánh trĩu phiền
Rình rập bão giông thề quyết giữ
Cận kề nguy hìểm hứa không quên
Vâng lời Thái Tổ đi khai quốc
Đội Nhất thủy binh hướng đất liền.
(18.11.2011)
Lênh đênh biển cả
3-Liền dải trùng dương gió dập dồn
Dâng cùng biển cả khúc yêu thương
Trai tài Đội Nhất dây tình mắc
Gái sắc Lý nương sợi nghĩa vương
Sóng vỗ duyên trao mơ ước thẳm
Thuyền chành nắng tỏa khát khao hường
Phong ba bão táp ào ào tới
Cập bến họa tai tới dập dồn
(18.10.2011)
Cập bến
4-Dồn hai trăm mạng bỏ trùng khơi
Chỉ bốn người tới đảo cát thôi
Họ cắm mốc biên cương đất Việt
Kẻ ghi tên lãnh hải dòng đời
Giữa hoang vu tụ quần sinh sống
Trong khốn khó gây dựng giống nòi
Nhưng chẳng phải đầu tiên mở quốc
Nhả Đinh Lê tới trước lâu rồi.
(19.10.2011)
Người giữ lửa
5-Rồi cũng qua nhanh những khó khăn
Sinh tồn dòng giống chính điều cần
Nướng thiêu cá ốc điểm tâm bữa
Quây lợp lá cành nghỉ trú chân
Lý Thắm thì lo gìn giữ lửa
Thủy binh phải kiếm kế nuôi thân
Bốn người khăng khít gia đình hệ
Một nữ ba nam quấn quýt vần.
(19.10.2011)
Đảo vàng
6-Vần bước lang thang khắp đảo vàng
Bỗng đâu Lý Thắm Thấy tiền tràn
Lụa là mềm mại chìm trong cát
Kim loại lóng lánh tỏa dưới chân
Đội Nhất đóng hòm dâng Quốc tổ
Lý nương giữ của đợi tin quan
Niềm vui lại đến cùng dồn dập
Phát hiện láng giềng chính gốc Nam.
(20.10.2011)
Gặp gỡ
7-Nam Việt mười năm dạt đảo sầu
Nữ nhi chẳng có sống buồn rầu
Những lo một gái e chường mặt
Lại sợ đa trai ngại đối đầu
Đội Nhất trấn an vui cấp báo
Lý nương an ủi khổ qua mau
Cố hương hội tụ trùng dương thẳm
Thắm thiết tình nhà nghĩa bạn sâu.
(20.10.2011 )
Lửa tình
8-Sâu thẳm thương yêu bỗng dậy trào
Khi hai ánh mắt lửa tình trao
Lý nương run rẩy tìm say đắm
Lãng tử quay cuồng đón ngọt ngào
Ánh nguyệt chênh chao ngờ ảo mộng
Dòng Ngân nghiêng nghé ngỡ chiêm bao
Hai thân quấn quýt xoay trời đất
Tan cuộc mây mưa lốc xoáy ào.
(21.10.2011)
Sóng gió
9-Ào ạt mây mưa chóng vánh qua
Thắng khoe vàng bạc hứa làm qùa
Nếu nàng ưng thuận mưu gian giúp
Thì của đồng hành phú qúy nhòa
Lửa tạt khi quân thiêu kẻ phản
Lý quăng gươm báu diệt tâm tà
Tín trung thục nữ tình riêng nhẹ
Đội Nhất hài lòng sóng gió qua.
(21.10.2011)
Phận gái
10-Qua phút buồn đau lại một nhà
Lý nương trở lại phận đàn bà
Đêm đêm đổi hướng nồng nàn đủ
Tháng tháng xoay chiều thắm thiết nhòa
Phận gái đào tơ ê ẩm ngọc
Thân Kiều liễu yếu tả tơi ngà
Dẫu thương lắm lắm nhưng đành chịu
Đội Nhất nhìn nàng nuốt lệ sa.
(21.10.2011)
Thuyền xuôi đất mẹ
11-Sa nghiêng cánh nhạn một con thuyền
Rong ruổi trùng dương hướng đất liền
Chuyên chở bạc vàng xung quốc khố
Báo tin đảo qúy đặt triều niên
Bỗng dưng bão tố ào ào tới
Bất chợt sóng cồn cuộn cuộn xuyên
Chớp nhoáng dường như là ảo ảnh
Lạ lùng tầu tới bến bình yên?
(22.10.2011)
12-Yên vui thoáng chốc vội vàng tan
Bởi thấy mảnh buồm rách nát tràn
Lý Thắm ngậm cười con cựa quậy
Thủy binh bật rú tiếng kêu than
Trong khi sứ điệp loan tin tức
Là lúc vua truyền tuyển nữ nhân
Giông tố vẫn cuồng xoay biển biếc
Hài nhi trong mẹ lớn lên dần.
(22.10.1011)
Cập bến quê hương
13-Dần dà bão tố cũng qua mau
Tỉnh dậy vũng bùn ngập ngụa sâu
Mới biết qua rồi cơn ác mộng
Vừa hay cũng tới nỗi buồn rầu
Hai người bỏ xác trùng dương viếng
Ba mạng toàn thân đất tổ chầu
Nắm chặt trong tay hòm báu vật
Ơn trời nguy hiểm cũng qua mau.
(23.10.2011)
14-Mau chóng nhớ khi nguy hiểm tràn
Bỗng đâu đàn cá lớn giăng hàng
Nâng thuyền dềnh lướt gồng giông táp
Chặn gió trườn lên vượt sóng giăng
Chuyện xảy còn ngờ trông phép lạ
Việc qua vẫn ngỡ thấy quyền thần
Hoàng, Trung bụng đói bàn sang của
Lý Đạt: “Bạc dân” quyết chẳng màng.
(23.10.2011)
Vua mở tiệc
15-Màn đen bao phủ chẳng bao lâu
Lính của vương triều đón rước chầu
Hoàng đế tiệc tùng xuyên sáng sóm
Cung tần múa hát suốt đêm thâu
Nơi nơi tuyển nữ về trình diện
Chốn chốn dâng con tới tấu đầu
Kẻ nghịch hại dân vua xử trảm
Lệ ngài chan chứa trước thương đau.
(23.10.2011)
Vua và dân
16-Đau lòng vua trước những gian nan
Tổn thất thủy binh cứa ruột gan
Lập tức truy phong vinh tử sĩ
Đồng thời cầu nguyện khắc tên vàng
Càng vui thường nữ tin liền đến
Lại giận công nương chiếu chẳng màng
Giáng chỉ tuyển quân cho khắp nẻo
Sang hèn giữ đảo mọi người dân
(23.10.2011)
Phát hiện thuyền của
17-Dân đảo mừng vui phát hiện thuyền
Vùi trong bãi cát bạc vàng tiền
Mạng người trước hết tìm tòi trước
Của cải sau cùng kiểm soát liền
Đội Nhất mệt phờ đôn đốc thúc
Lý nương rời rã chép ghi liền
Dẫu dù gian khó lòng trung trọng
Tài sản quốc gia giữ vẹn nguyên.
(24.10.2011)
Chuẩn bị ra đảo
18-Nguyên triều dân quốc ngủ không yên
Bận rộn đêm ngày chuẩn bị thuyền
Chiếu chỉ khắp nơi tìm gỗ qúy
Lệnh ban mọi chốn kiếm tài hiền
Khi mà Lý Bật say hòm của
Cùng lúc tâm tà đắm bể tiền
Bèn tấu xin vua làm chúa đảo
Tức thì ấn tín tới ngay liền…
(24.10.2011)
Lý Bật than thân
19-Liền khi ấn tín thoáng xem qua
Lý Bật than thân đấm ngực la
Cũng bởi dại lời ham chúa đảo
Cho nên qủa báo trấn cương xa
Phải chi nghĩ kỹ đừng ôm ngọc
Giá biết suy sâu chẳng hám ngà
Hoàng đế anh minh nhìn thấu suốt
Ai người tận tụy kẻ nào tà.
(25.10.2011)
Nhớ quê hương
20-Tà tà ánh nguyệt tỏa trùng dương
Hai bóng chụm đầu thủ thỉ thương
Đội Nhất soi mình tròng mắt thẳm
Lý Nương nắm chặt cánh tay cường
Miên man nàng nghĩ nơi quê mẹ
Mải miết chàng nhìn hướng cố hương
Nóng ruột mong tin từ quốc tổ
Bao giờ cánh nhạn lại lên đường?

(25.10.2011)

Tông Đồ Công Vụ: Chương 28: Ông Phao-lô tại đảo Man-ta


 Ông Phao-lô tại đảo Man-ta
1 Được cứu rồi, chúng tôi mới biết đảo ấy gọi là Man-ta.2 Dân địa phương đối xử với chúng tôi một cách nhân đạo hiếm có. Họ đốt một đống lửa to và tiếp đón tất cả chúng tôi, vì trời đã bắt đầu mưa và lạnh.3 Ông Phao-lô vơ được một mớ cành khô và đang bỏ vào lửa, thì một con rắn độc bị nóng bò ra, cuốn vào tay ông.4 Người địa phương thấy con vật lủng lẳng ở tay ông thì bảo nhau: "Chắc chắn người này là một tên sát nhân: hắn vừa được cứu khỏi chết dưới biển, nhưng Thần Công Lý đã không để cho sống."5 Nhưng ông giũ con vật vào lửa mà không hề hấn gì.6 Họ cứ đợi ông sẽ sưng phù lên hoặc lăn ra chết; nhưng đợi lâu mà không thấy có gì khác thường xảy đến cho ông, thì đổi ý và bảo ông là một vị thần.

7 Gần nơi ấy, có đồn điền của viên quan lớn nhất đảo, tên là Púp-li-ô. Ông tiếp đón chúng tôi và niềm nở cho chúng tôi trú ngụ trong ba ngày.8 Có ông thân sinh ông Púp-li-ô đang liệt giường vì bị sốt và kiết lỵ. Ông Phao-lô vào thăm, cầu nguyện, đặt tay trên ông và chữa khỏi.9 Thấy thế, các bệnh nhân khác trên đảo cũng đến với ông và được chữa lành.10 Họ trọng đãi chúng tôi, và khi chúng tôi xuống tàu, họ đã đem tới những gì chúng tôi cần dùng.
Từ Man-ta tới Rô-ma
11 Ba tháng sau, chúng tôi ra khơi trên một chiếc tàu đã qua mùa đông tại đảo; tàu này của thành A-lê-xan-ri-a và mang huy hiệu hai thần Đi-ốt-cu-ri.12 Chúng tôi ghé vào thành Xy-ra-cu-xa và ở lại đó ba ngày.13 Từ nơi ấy, chúng tôi đi men theo bờ biển và tới thành Rê-gi-ô. Ngày hôm sau có gió nam nổi lên, và sau hai ngày chúng tôi tới cảng Pu-tê-ô-li.14 Ở đây chúng tôi gặp được những người anh em, họ mời chúng tôi ở lại với họ bảy ngày. Chúng tôi đến Rô-ma như thế đó.

15 Các anh em ở Rô-ma nghe tin chúng tôi tới thì đến tận chợ Áp-pi-ô và Ba Quán đón chúng tôi. Thấy họ, ông Phao-lô tạ ơn Thiên Chúa và thêm can đảm.16 Khi chúng tôi vào Rô-ma, ông Phao-lô được phép ở nhà riêng cùng với người lính canh giữ ông.
Ông Phao-lô tiếp xúc với kiều bào Do-thái ở Rô-ma
17 Ba ngày sau, ông mời các thân hào Do-thái đến. Khi họ đã tới đông đủ, ông nói với họ: "Thưa anh em, tôi đây, mặc dầu đã không làm gì chống lại dân ta hay các tục lệ của tổ tiên, tôi đã bị bắt tại Giê-ru-sa-lem và bị nộp vào tay người Rô-ma.18 Sau khi điều tra, họ muốn thả tôi, vì tôi không có tội gì đáng chết.19 Nhưng vì người Do-thái chống đối, nên bó buộc tôi phải kháng cáo lên hoàng đế Xê-da; tuy vậy không phải là tôi muốn tố cáo dân tộc tôi.20 Đó là lý do khiến tôi xin được gặp và nói chuyện với anh em, bởi chính vì niềm hy vọng của Ít-ra-en mà tôi phải mang xiềng xích này."

21 Họ nói với ông: "Về phía chúng tôi, chúng tôi không nhận được thư nào từ Giu-đê nói về ông, cũng chẳng có ai trong các anh em đến đây báo cáo hoặc nói gì xấu về ông.22Chúng tôi muốn được nghe ông trình bày ý nghĩ của ông, vì chúng tôi biết là phái của ông đến đâu cũng gặp chống đối."
Ông Phao-lô tuyên bố với kiều bào Do-thái ở Rô-ma
23 Họ hẹn ngày với ông, và hôm đó đến gặp ông tại nhà trọ đông hơn. Ông trình bày cho họ và long trọng làm chứng về Nước Thiên Chúa; từ sáng đến chiều, ông dựa vào Luật Mô-sê và các ngôn sứ mà nói về Đức Giê-su, để cố thuyết phục họ.24 Nghe ông nói, người thì được thuyết phục, người thì không chịu tin.25 Khi giải tán, họ vẫn không đồng ý với nhau; ông Phao-lô chỉ nói thêm một lời: "Thánh Thần đã nói rất đúng khi dùng ngôn sứ I-sai-a mà phán với cha ông anh em26 rằng: Hãy đến gặp dân này và nói: Các ngươi có lắng tai nghe cũng không hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy;27 vì lòng dân này đã ra chai đá: chúng đã bịt tai nhắm mắt, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành.

28 "Vậy xin anh em biết cho rằng: ơn cứu độ này của Thiên Chúa đã được gửi đến cho các dân ngoại; họ thì họ sẽ nghe."29 Ông nói thế rồi thì người Do-thái đi ra, tranh luận với nhau rất sôi nổi.

30 Suốt hai năm tròn, ông Phao-lô ở tại nhà ông đã thuê, và tiếp đón tất cả những ai đến với ông.31 Ông rao giảng Nước Thiên Chúa và dạy về Chúa Giê-su Ki-tô, một cách rất mạnh dạn, không gặp ngăn trở nào.

Tông Đồ Công Vụ 

Tông Đồ Công Vụ: Chương 27: Ông Phao-lô khởi hành đi Rô-ma


Ông Phao-lô khởi hành đi Rô-ma
1 Khi có quyết định cho chúng tôi đáp tàu sang I-ta-li-a, người ta giao ông Phao-lô và mấy tù nhân khác cho một đại đội trưởng tên là Giu-li-ô, thuộc cơ đội Au-gút-ta.2 Chúng tôi xuống một chiếc tàu của thành Át-ra-mýt-ti-on, sắp nhổ neo đi các cảng miền A-xi-a và chúng tôi ra khơi. Cùng đi với chúng tôi có anh A-rít-ta-khô, một người Ma-kê-đô-ni-a quê Thê-xa-lô-ni-ca.3 Hôm sau, chúng tôi cập bến Xi-đôn; ông Giu-li-ô xử nhân đạo với ông Phao-lô, cho phép ông đi thăm bạn hữu và để họ săn sóc ông.4 Từ đó, chúng tôi lại ra khơi và đi vòng theo đảo Sýp, vì gió ngược.5 Rồi chúng tôi vượt qua biển Ki-li-ki-a và Pam-phy-li-a và tới My-ra miền Ly-ki-a.6 Ở đấy, viên đại đội trưởng tìm được một chiếc tàu của thành A-lê-xan-ri-a sắp đi I-ta-li-a, nên ông cho chúng tôi sang tàu đó.

7 Trong vòng nhiều ngày, tàu đi chậm, và vất vả lắm chúng tôi mới đến ngang Cơ-ni-đô. Vì không thuận gió, chúng tôi đi vòng theo đảo Cơ-rê-ta, hướng về phía mũi Xan-mô-nê.8 Chúng tôi vất vả đi men theo mũi đó đến một nơi gọi là Bến Lành, gần đó có thành La-xai-a.
Ông Phao-lô gặp bão và bị đắm tàu
9 Chúng tôi đã mất khá nhiều thời gian, và việc đi biển từ nay thật nguy hiểm, vì ngày ăn chay đã qua rồi. Ông Phao-lô khuyên họ:10 "Thưa các bạn, tôi thấy rằng chuyến đi biển này sẽ gây nhiều thiệt hại và mất mát, chẳng những cho hàng hoá và con tàu, mà còn cho tính mạng chúng ta nữa."11 Nhưng viên đại đội trưởng tin tài công và chủ tàu hơn tin lời ông Phao-lô.12 Vì cảng không thích hợp cho tàu ở lại qua mùa đông, nên đa số có ý kiến lại ra khơi, để nếu có thể thì cập bến và qua mùa đông ở Phê-ních, một cảng khác trên đảo Cơ-rê-ta quay về hướng tây nam và tây bắc.

13 Một cơn gió nam thổi nhẹ, khiến họ tưởng rằng có thể thực hiện được ý định, nên nhổ neo và cho tàu đi men theo đảo Cơ-rê-ta.14 Nhưng chẳng bao lâu một trận cuồng phong, gọi là gió đông bắc, từ đảo thổi ra.15 Tàu bị cuốn đi, không thể chống chọi với gió, nên chúng tôi đành để cho trôi giạt.16 Khi chạy vòng phía sau một đảo nhỏ tên là Cau-đa, chúng tôi vất vả lắm mới ghì chiếc xuồng lại được.17 Kéo nó lên rồi, họ dùng các phương tiện cấp cứu, lấy thừng đánh đai con tàu. Rồi, vì sợ tàu bị mắc cạn trong vịnh Xiếc-ti, họ thả neo nổi và cứ để tàu trôi giạt.18 Chúng tôi vẫn bị bão dữ dội, nên hôm sau thủy thủ ném hàng hoá xuống biển,19 và hôm sau nữa họ tự tay quăng đồ trang bị của tàu đi.20 Đã từ nhiều ngày, chẳng thấy mặt trời hay một vì sao nào xuất hiện, còn bão vẫn thổi mạnh, nên chúng tôi mất dần hy vọng được cứu.

21 Từ lâu không ai ăn uống gì; bấy giờ ông Phao-lô đứng giữa họ mà nói: "Thưa các bạn, phải chi các bạn đã nghe tôi không rời đảo Cơ-rê-ta, thì đã tránh được những thiệt hại mất mát này.22 Nhưng giờ đây tôi khuyên các bạn cứ can đảm, vì không ai trong các bạn phải mất mạng đâu, chỉ mất tàu thôi.23 Thật vậy, đêm vừa rồi, một thiên sứ của Thiên Chúa là Chúa Tể của tôi và là Đấng tôi phụng thờ, đã hiện ra với tôi24 và bảo: "Này ông Phao-lô, đừng sợ! Ông phải ra trước toà hoàng đế Xê-da; vì thương ông, Thiên Chúa cho tất cả những người cùng đi tàu với ông được sống.25 Vì thế, thưa các bạn, hãy can đảm lên! Tôi tin tưởng nơi Thiên Chúa: sự việc sẽ xảy ra đúng như lời đã phán với tôi.26Nhưng chúng ta sẽ phải mắc cạn ở một hòn đảo."

27 Đến đêm thứ mười bốn, chúng tôi đang trôi giạt trên biển Át-ri-a, thì vào quãng nửa đêm, các thủy thủ có cảm giác như đang tới gần đất.28 Thả dây dò đáy biển, họ thấy sâu hai mươi sải; cách một quãng, họ lại thả dây dò lần nữa, thì thấy còn mười lăm sải.29 Sợ rằng tàu chúng tôi có thể đụng phải đá ngầm, họ thả bốn chiếc neo ở đằng lái và cầu mong cho trời mau sáng.30 Nhưng các thủy thủ tìm cách bỏ tàu mà trốn: họ hạ chiếc xuồng xuống biển, lấy cớ là để thả neo đằng mũi.31 Ông Phao-lô mới bảo viên đại đội trưởng và binh sĩ: "Nếu những người này không ở lại trên tàu, thì các ông không thể được cứu đâu! "32 Lính bèn cắt đứt dây xuồng, cho nó trôi đi.

33 Trong khi đợi trời sáng, ông Phao-lô khuyên mọi người nên ăn uống; ông nói: "Cho đến hôm nay là mười bốn ngày, các bạn nhịn đói chờ đợi, không ăn gì cả.34 Vậy tôi khuyên các bạn nên ăn uống, vì có thế các bạn mới được cứu. Không ai trong các bạn sẽ mất một sợi tóc trên đầu."35 Nói thế rồi, ông cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn Thiên Chúa trước mặt mọi người, bẻ ra và bắt đầu ăn.36 Mọi người lấy lại được can đảm và họ cũng ăn uống.37 Chúng tôi ở trên tàu tất cả là hai trăm bảy mươi sáu người.38 Sau khi ăn no, họ đổ lúa mì xuống biển cho tàu nhẹ bớt.

39 Đến sáng, họ không nhận ra được đó là đất nào, nhưng thấy rõ một vùng có bãi cát, và tính chuyện cho tàu chạy vào, nếu có thể.40 Họ mới gỡ các neo, bỏ lại dưới biển, đồng thời tháo những thừng cột bánh lái ra; rồi căng buồm đằng mũi lên cho gió thổi, hướng thẳng vào bãi.41 Nhưng họ đụng phải bãi cát ngầm, nên cho tàu mắc cạn ở đó. Mũi tàu đâm vào cát, không nhúc nhích được, còn đằng lái thì bị sóng mạnh đánh vỡ tan.

42 Bấy giờ binh sĩ nẩy ra ý muốn giết các người tù, vì sợ có người bơi được mà trốn mất.43 Nhưng viên đại đội trưởng muốn cứu ông Phao-lô nên ngăn cản họ thực hiện ý định. Ông ra lệnh cho những ai biết bơi thì nhảy xuống trước bơi vào bờ;44 còn những người khác thì bám vào ván hoặc mảnh tàu vỡ mà vào. Thế là mọi người vào được bờ và được cứu.

Tông Đồ Công Vụ