" Đâu Cũng nh - Nh v quê hương - Ci ngun dân tc - M

y ai mà quên?" (TKL)

Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

Lá lốt bạn của người bệnh phong thấp

Lá lốt bạn ca người bệnh phong thấp

Lá lốt không chỉ là vị thuốc dân gian mà còn là món rau và gia vị ngon miệng. Mâm cơm có bát canh Lá lốt nấu với thịt nạc băm nhỏ hoặc nấu với tôm khô đã kích thích dịch vị, ăn xong thấy người khoan khoái dễ chịu Lá lốt còn là một […]

Lá lốt không chỉ là vị thuốc dân gian mà còn là món rau và gia vị ngon miệng.
Mâm cơm có bát canh Lá lốt nấu với thịt nạc băm nhỏ hoặc nấu với tôm khô đã kích thích dịch vị, ăn xong thấy người khoan khoái dễ chịu
Lá lốt còn là một vị thuốc chữa bệnh mà nhân dân gọi là bệnh Phong thấp.
Những năm 1999 – 2000, tôi thường bị sưng, đau khớp gối và bả vai, nhất là khi thời tiết có biến động bất thường như giông bão, áp thấp hoặc lúc chuyển mùa.
Tôi đi bệnh viện khám, bác sỹ cho chụp điện rồi kết luận là bị viêm khớp, cấp cho các loại thuốc uống như Diclofenac, Sinh tố C, Sinh tố B6, Actisô…
Uống hết thuốc, gối tôi bớt sưng đau nhưng một thời gian sau, nó lại tham gia “dự báo thời tiết” như trước.
Đôi ba người khuyên tôi cần phải dùng thuốc đặc trị của Mỹ, Pháp…
Thuốc đặc trị thì đắt tiền, tôi đã nghỉ hưu, bảo hiểm y tế không thanh toán nên tôi nghĩ phải tìm về nguồn thuốc là cây, cỏ, hoa, lá mà nhân dân ta thường dùng, có khi lại hiệu nghiệm hơn thuốc Tây cũng nên.
Rất may, tôi được người mách dùng cây Lá lốt.
Lúc đầu tôi mua lá tươi, nấu canh ăn hàng ngày, canh hơi ngai ngái nhưng thấy thích vì khớp dễ chịu.
May hơn nữa, tôi được bà thông gia vào thăm con ở Lâm Đồng mang ra biếu một bịch to cả rễ, cây và Lá lốt mà bà đã phơi khô, sao vàng, tôi chỉ việc đun uống như uống nước trà hàng ngày.
Uống được hơn 20 ngày tôi thấy khớp bớt sưng, vận động, đi lại thoải mái nên rất phấn khởi.
Cho đến nay (năm 2004) tôi chưa thấy đau trở lại, hàng ngày đi tập thể dục, đi bộ bình thường và chẳng để ý đến nó nữa.
Tìm hiểu thêm, tôi biết được một số người nữa cũng chữa phong thấp như tôi đều đã khỏi.
Hai năm về trước, ông Võ Đức Tiến (ở C12 tổ 91 phường Ô Chợ Dừa, quận Đống Đa, Hà Nội), cũng đau khớp vai trái, dùng cây Lá lốt cả rễ, thân, lá phơi khô sao vàng sắc uống cũng đã khỏi bệnh hoàn toàn.
Sách của GS. Đỗ Tất Lợi “Những cây thuốc và vị thuốc Việt Nam” cũng đề cập đến cây Lá lốt, thành phần hoá học: có tinh dầu, hoạt chất khác chưa rõ.
Nhân dân dùng chữa chân, tay đau nhức; nếu kết hợp với rễ cây như: rễ Bưởi bung, rễ cây Vòi voi, rễ cây Cỏ xước, tất cả thái nhỏ sao vàng, mỗi vị bằng nhau 15g khô, sắc với 600ml nước cô còn 200ml. Chia 3 lần uống trong ngày.
Lá lốt là vị thuốc dễ kiếm, ra bất cứ chợ nào cũng mua được Lá lốt; ở nông thôn càng dễ kiếm hơn vì nó mọc hoang khắp vườn.
Nếu ai bị chứng bệnh như đã nói trên thì cứ thử chữa bằng cây Lá lốt xem sao! Tôi chắc rằng bạn sẽ khỏi bệnh.
Đây là bài thuốc dân gian quý báu, rất rẻ tiền, thậm chí không mất tiền, lại không có phản ứng phụ.
Điều cần lưu ý khi dùng cây Lá lốt để chữa bệnh Phong thấp là cần kiêng kỵ món rau Nhút (rau Rút hay nấu với canh Cua Khoai sọ).
Đặng Tuyết Nhung
1504528_1512066282387194_8450903425202568989_n1544407_1512066212387201_6578851659082640434_n10013727_1512066299053859_2349873236900341768_n10393961_1512066175720538_6732270648734647470_n10401945_1512066242387198_6637150875792848550_n10445528_1512066222387200_7005785159865154900_n10806263_1512066155720540_3793349086385510741_n10846072_1512066089053880_992898799488805463_n

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015

Tản mạn về thế sự

Tản mạn về thế sự


Thế giới loài người càng ngày càng hiện đại về máy móc công nghệ thì cuộc sống của con người cũng ngày càng được nâng cao hơn, hiện đại hơn, văn minh hơn… Tuy vậy, loài người luôn luôn phải đối đầu với sự thật phũ phàng của cuộc sống: Thiên tai, địch họa, chiến tranh, bệnh tật, sự chênh lệch giữa giầu và nghèo, giữa cái thiện và cái ác, kẻ mạnh chèn ép kẻ yếu… Cuộc sống loài người là cuộc đấu tranh sinh từ.

Chưa có bao giờ loài người được bình yên. Chưa có bao giờ trái đất nguội tắt ngọn lửa chiến tranh. Và càng văn minh, hiện đại thì sự bình yên của nhân loài càng bị đe dọa. Vì sao vậy? Vì loài người chỉ khác loài vật ở khối óc có suy nghĩ và biết ngự trị nó. Nhưng vì sự sinh tồn của cuộc sống, vì lòng tham không đáy, con người đã không còn đủ lý trí, sự sáng suốt để điều khiển suy nghĩ, hành động của mình nữa. Lúc này, con người chẳng khác gì động vật: bằng mọi cách giết kẻ yếu để cái dạ dày được no. Hành động nước lớn xâm chiếm nước nhỏ chẳng khác gì con thú lớn đang ăn thịt đồng loại nhỏ hơn mình. Có thể gọi họ là nước lớn được không? Họ chính là loài dã thú!
Thật đau lòng, khi kẻ cầm đầu một nước chỉ khư khư lo giữ chức vị của mình, mà không nghĩ đến họ đã và đang làm gì cho dân cho nước?
Lãnh đạo một nước vừa được “chọn“ là người "quyền lực nhất thế giới" và được các nhà báo, kể cả “nhà báo“ quê tôi ca ngợi tôn sùng hết cỡ. Ông ta có đáng được mệnh danh là “người có quyền lực nhất“ không? Không! Với tôi thì không! Ngàn lần không! Tại sao ư? Tại vì ông ta đã sử dụng vũ lực, đã sử dụng cơ bắp để “trưng cầu dân ý“ để chiếm đảo mà theo sự kiện lịch sử đã thuộc về nước khác, để gây rối loạn, gây chiến tranh nước khác! Đó là một hành động chiếm đoạt, chứ không phải là trưng cầu dân ý! Trưng cầu dân ý mà đem quân ngay sát nách người, thì sao gọi là trưng cầu dân ý? Thế mà ông ta đang là “thần tượng“ của một số “nhà báo“! Nếu thế giới không lên án hành động này, nếu các nhà báo đứng về phía kẻ độc tài này, thì một ngày nào đó, kẻ bá quyền cũng có ngày mở cuộc “trưng cầu dân ý“ ngay trên quê hương Việt Nam của tôi, để chiếm đất quê tôi, bởi vì quê tôi hiện có những khu phố riêng dành cho người ngoại quốc, họ sống và làm việc nhan nhản trên quê hương tôi.
Đất nước Việt Nam đã phải trải qua những cuộc chiến tranh khủng khiếp nhất trong lịch sử dựng nước và giữ nước. Chúng ta đã nhận được sự giúp đỡ qúy báu của những nước anh em cùng chí hướng. Chúng ta biết ơn sự giúp đỡ qúy báu đó của họ. Nhưng cái thời ấy đã qua rồi. Thế hệ khác nối tiếp đã làm biến chất tình cảm qúy báu đó. Thế hệ nối tiếp đã hành động không xứng đáng với tình cảm và sự tôn trọng mà nhân dân chúng ta đã dành cho họ. Chúng ta có cần phải khư khư giữ mãi cái tình cảm đã lỗi thời đó không? Nhất định là không! Chúng ta cần phải tỉnh táo phân biệt rõ ràng đâu là bạn, đâu là thù. Hôm qua họ là bạn, nhưng hôm nay họ đang lấn áp, lăm le xâm chiếm nước ta, thì họ không còn đúng nghĩa là bạn nữa. Hôm qua họ là thù, nhưng hôm nay, họ sẵn sàng giang tay giúp đỡ chúng ta thì họ là bạn của chúng ta. Có thể nhận vũ khí, tin tưởng nhờ vả một nước mà nước đó đang bắt tay giao hảo mật thiết với kẻ đang lăm le chiếm đất, chiếm đảo của mình không? Không! Ngàn lần không! Làm vậy, chẳng khác gì nuôi ong tay áo!
Dạo quanh khắp thế giới có biết bao nhà báo đang tác nghiệp, điều tra phanh phui sự việc tham nhũng, sai trái của quan lại bị hành hung, bị bắt, thậm chí bị giết nữa… thì đó là điểu đau xót vô cùng cho nhân tình thế thái, cho lương tri của loài người!
Một đất nước mà kẻ cầm quyền dù có tài đến đâu mà cứ khư khư giữ mãi ghế ngồi, hết nhiệm kỳ này tới nhiệm kỳ khác, thì đất nước đó sẽ không thể tiến xa được và càng tệ hại hơn nữa, khi những kẻ cầm quyền cứ luân phiên nhau, đổi chức vị cho nhau, anh này làm tổng thống, anh kia làm thù tướng và ngược lại… thì qủa là đáng thương cho đất nước ấy!
Một đất nước mà nhà báo, nhà trí thức chỉ dám viết những gì mà nhà nước “cho phép“ thì qủa là đau buồn cho đất nước ấy, cho nhân dân ấy biết bao! Một nhà báo, một trí thức mà không phân biệt được đâu là bạn, đâu là thù, đâu là kẻ phải lên án, đâu là người đáng được ca tụng thì đáng buồn, đáng xấu hổ biết bao!
Tôi thích chế độ bầu cử của nước Mỹ, bởi Tổng thống Mỹ chỉ được tại vị nhiều nhất là 8 năm. Sau 8 năm, Tổng thống dù tài giỏi tới đâu cũng không được tái nhiệm! Có lẽ, đó chính là “bí quyết“ để nước Mỹ trở thành cường quốc chăng?



Nhân ngày nhà báo Việt Nam 21.6.2015/Trần Kim Lan

Bộ ảnh màu cực hiếm về Việt Nam hơn 100 năm trước


Bộ ảnh màu cực hiếm về Việt Nam hơn 100 năm trước
Đầu thế kỷ 20, Albert Kahn đã cử các nhiếp ảnh gia của mình tới hơn 50 quốc gia trên thế giới. Đội ngũ của ông đã thực hiện tổng cộng 72.000 bức ảnh, tạo thành bộ sưu tập lớn nhất từ trước tới nay trong giai đoạn “sơ sinh” của ảnh màu.Họ đã chụp những bức ảnh màu đầu tiên ở các quốc gia xa xôi đối với phương Tây thời đó, trong đó có Việt Nam. Là con người mơ mộng và có tư tưởng quốc tế hóa, ông chủ ngân hàng người Pháp Albert Kahn (1860 – 1940) tin rằng mình có thể tăng cường sự giao thoa văn hóa và hòa bình giữa các dân tộc qua nghệ thuật nhiếp ảnh.
Năm 1909, Kahn bắt đầu thực hiện dự án “kho ảnh về cuộc sống của con người trên trái đất” để ghi lại những hình ảnh từ nhiều địa điểm khác nhau trên thế giới bằng hệ thống chụp và xử lý ảnh bằng kính màu màu – phương pháp chụp ảnh màu đầu tiên trên thế giới.
Albert Kahn đã cử các nhiếp ảnh gia của mình tới hơn 50 quốc gia trên thế giới. Đội ngũ của ông đã thực hiện tổng cộng 72.000 bức ảnh, tạo thành bộ sưu tập lớn nhất từ trước tới nay trong giai đoạn “sơ sinh” của ảnh màu. Họ đã chụp những bức ảnh màu đầu tiên ở các quốc gia xa xôi đối với phương Tây thời đó, trong đó có Việt Nam.
Năm 1929, sự sụp đổ của phố Wall buộc Kahn phải ngừng dự án. Mặc dù ngân hàng bị phá sản sau cuộc Đại suy thoái nhưng bộ sưu tập của ông vẫn “đứng vững”. Ông qua đời năm 1940 và để lại cho thế giới một bộ sưu tập ảnh màu vô cùng quan trọng, một cuốn lịch sử sống động nhất về cuộc sống con người đầu thế kỷ 20.
Sau đây là một số hình ảnh về Việt Nam trong các năm 1914 – 1916 trong bộ sưu tập của Albert Kahn, được giới thiệu trên trang BELLE INDOCHINE của Pháp.
Phố Tràng Tiền ở Hà Nội vào năm 1914 – 1915
Phố Tràng Tiền ở Hà Nội vào năm 1914 – 1915
Các vị quan trong phẩm phục nghi lễ ở ngoại vi Hà Nội, 1915.
Các vị quan trong phẩm phục nghi lễ ở ngoại vi Hà Nội, 1915.
Quan Thống sứ Bắc kỳ bên người vợ và 4 đứa con, 1915.
Quan Thống sứ Bắc kỳ bên người vợ và 4 đứa con, 1915.
Phố Hàng Thiếc ở Hà Nội năm 1915.
Phố Hàng Thiếc ở Hà Nội năm 1915.
Cầu Paul Dummer (Long Biên), Hà Nội, 1915.
Cầu Paul Dummer (Long Biên), Hà Nội, 1915.
Thuyền trên vịnh Hạ Long, 1916.
Thuyền trên vịnh Hạ Long, 1916.
Hòn Gai năm 1915.
Hòn Gai năm 1915.
Sông Tam Bạc, Hải Phòng, 1915
Sông Tam Bạc, Hải Phòng, 1915
Thuyền bè trên sông Hồng, gần cầu Paul Doumer (Long Biên), Hà Nội năm 1915.
Thuyền bè trên sông Hồng, gần cầu Paul Doumer (Long Biên), Hà Nội năm 1915.
Gánh hàng chuối bên bến sông Hồng, Hà Nội 1915
Gánh hàng chuối bên bến sông Hồng, Hà Nội 1915
Phố Hàng Gai, Hà Nội 1915.
Phố Hàng Gai, Hà Nội 1915.
Hai người đàn ông hút thuốc phiện, 1915.
Hai người đàn ông hút thuốc phiện, 1915.
Một con thuyền của người Hoa kiều, 1915.
Một con thuyền của người Hoa kiều, 1915.
Cô gái người Hoa hút thuốc phiện, 1915.
Cô gái người Hoa hút thuốc phiện, 1915.
Vịnh Hạ Long, 1915.
Vịnh Hạ Long, 1915.
Một bà đồng, 1915
Một bà đồng, 1915
Một ông đồ bán chữ ở Hà Nội, 1915.
Một ông đồ bán chữ ở Hà Nội, 1915.
Những người bán gạo, 1914 – 1915.
Những người bán gạo, 1914 – 1915.
Những con thuyền gần một mỏ đồng, 1915.
Những con thuyền gần một mỏ đồng, 1915.
Chợ Bắc Lệ, Lạng Sơn, 1915.
Chợ Bắc Lệ, Lạng Sơn, 1915.
Làng Nà Chạm ở Yên Bái, gần biên giới với Trung Quốc.
Làng Nà Chạm ở Yên Bái, gần biên giới với Trung Quốc.
Một ngôi chùa trên đường đến Tam Đảo, 4/1916.
Một ngôi chùa trên đường đến Tam Đảo, 4/1916.
Các hương chức gần Hà Nội.
Các hương chức gần Hà Nội.
Mỏ than Hòn Gai, 1915.
Mỏ than Hòn Gai, 1915.

Nguồn: Hình ảnh Việt Nam

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015

Nhà báo vì dân


Nhà báo vì dân
(Họa bài: Nhà báo – TG: Lê Trường Hưởng)


















Dân cần nhà báo lắng lòng nghe
Rảo khắp thị thành tới nẻo quê
Tham nhũng nơi đâu liền chạy đến
Lộng hành chốn ấy khắc tin về
Người oan cứu giúp nguy không ngại
Kẻ khó đỡ nâng khổ chẳng nề
Sự thật luôn luôn là hướng đạo
Gông cùm nhà báo cũng tung hê.

20.6.2012/Trần Kim Lan
 

Nhà báo

Mắt thấy tay sờ tai lắng nghe
Chân đi thành thị đến thôn quê
Thoáng tin mau chóng tìm ngay tới
Thoạt chuyện nhậy nhanh thấy kịp về
Vất vả gian nan đâu có sợ
Khó khăn nguy hiểm cũng không nề
Đấu tranh làm sáng ngời công lý
Thắng lợi lòng dân thật hả hê!

20.6.2012/Lê Trường Hưởng

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015

Hà Nội: Bà lão 94 tuổi vẫn vẽ tranh, viết truyện và “lướt” facebook

Hà Nội: Bà lão 94 tuổi vẫn vẽ tranh, viết truyện và “lướt” facebook

Dân trí Ở Việt Nam, không thiếu gì những cụ ông, cụ bà sống đến gần trăm tuổi vẫn khỏe mạnh, hồng hào nhưng có lẽ để viết được sách, vẽ tranh và đặc biệt vẫn đều đặn lướt web đọc báo, chat facebook như cụ bà Lê Thi thì quả thực trên đời “có một không hai”.
 >>   Cuộc sống mới của “cụ bà lo chết không có chỗ chôn”














Những cụ già "phơi mình" dưới cái nắng 40 độ C


Sinh năm 1920, hiện trú ở Xa La – Hà Đông (Hà Nội), cụ Lê Thi được nhiều người biết đến với biệt danh là “bà còng Xa La” hay “cụ bà xì tin”. Hàng ngày, cụ đều dành thời gian vào mạng đọc tin tức và lướt qua các diễn đàn văn học. 94 tuổi, nhưng cụ Lê Thi vẫn có thể đọc vanh vách các bản tin trên các tờ báo mạng, vẫn tham gia “chém gió” nhiệt thành trên các diễn đàn mà cụ yêu thích. Thậm chí đến các vấn đề thời sự hàng ngày trong nước cũng như thế giới, đều được cụ quan tâm và theo dõi thường xuyên.
Nói về thói quen đặc biệt của mình, cụ Thi cười móm mém: “Tôi học máy tính từ năm 2000, ban đầu dự định chỉ để hoàn thành cuốn tiểu thuyết: “ Ngược dòng” nhưng sau đó tôi được các cháu dạy cho cách vào “gu lờ” (google – pv), rồi facebook và yahoo. Ban đầu, cũng ngượng nghịu, lóng ngóng nhưng sau dần thì cũng quen đi. Bây giờ sức khỏe yếu nên tôi không vào nhiều như trước nhưng hầu như ngày nào cũng phải dành ít thời gian vào mạng để đọc truyện hoặc tin tức”.
Mỗi tuần 2 lần, cụ Thi đều dành thời gian để “chat” facebook với cháu nội ở bên Nga. Cụ hóm hỉnh cho biết, “chỉ có thể gõ mổ cò” nên tốc độ đánh máy khá chậm. Vì thế chủ yếu cụ dành thời gian để nghe cháu tâm sự, chia sẻ về cuộc sống là chính. Bật mí về bí quyết “học công nghệ của mình”, cụ bảo: “Cái gì không biết thì phải học, mà học thì không giới hạn về độ tuổi. Tôi mất hai ngày để làm quen với bàn tính, sau đó thì ghi nhớ cách vào mạng, mở trang web hay đăng nhập tài khoản vào các diễn đàn”.
Như để minh chứng về điều mình nói, cụ Thi nhanh chóng mở chiếc laptop ở đầu giường, thuần thục khởi động máy và gõ mật khẩu. Cụ hào hứng cho chúng tôi xem trang cá nhân facebook của mình với khá nhiều người theo dõi, kết bạn. Cụ hài hước kể, trước đây cũng có sử dụng yahoo để “giao lưu” bạn bè nhưng giờ có facebook nên cụ chuyển qua dùng để bắt kịp xu thế. Hầu hết, những người bạn trên mạng của cụ đều là những người có chung sở thích và đam mê hội họa, viết truyện.
Gần 100 tuổi nhưng hàng ngày cụ Thi vẫn giữ thói quen vào mạng cập nhập tin tức
Gần 100 tuổi nhưng hàng ngày cụ Thi vẫn giữ thói quen vào mạng cập nhập tin tức
Năm 2009, cụ Thi cho ra mắt cuốn tiểu thuyết: “Ngược dòng” dài gần 600 trang, do nhà xuất bản Văn học phụ trách in ấn và phát hành. Đây là cuốn truyện tự sự về chính cuộc đời mình, do cụ tự tay đánh máy trong hai năm. Hiện tại cụ Thi vẫn đang ấp ủ và viết dở một cuốn tiểu thuyết khác với tên gọi là “Vòng xoáy cuộc đời”. Văn của cụ Thi mộc mạc, giản dị và rất đời thường. 
Cụ viết về mọi thứ trong cuộc sống, về triết lý, tình yêu và cả những bài học nhân sinh đầy ý nghĩa. Cụ Thi tâm sự, có ngày cụ đánh máy được gần 40 trang nhưng có ngày lại chỉ được vài dòng. Việc sáng tác của cụ chủ yếu phụ thuộc vào cảm xúc. Mấy năm trước, cụ có thể viết văn thâu đêm mà không biết mệt, giờ thì chỉ tranh thủ mỗi ngày vài ba tiếng là đã thấy mỏi mắt và đau lưng.
Ngoài viết truyện, cụ còn làm thơ và vẽ tranh. Hiện tại cụ đã vẽ khoảng 2000 bức tranh, chủ yếu là tranh phong cảnh làng quê, cụ Thi chia sẻ: “Tôi quan niệm, còn sống ngày nào là còn phải sống cho đúng nghĩa. Đã đam mê là phải đam mê đến cùng. Tôi làm việc rất chăm chỉ, thậm chí hôm nay đang vẽ dở một bức tranh mà đến khi đi ngủ vẫn còn mơ mình đang vẽ. Tôi cứ vẽ theo sở thích, vẽ những gì gần gũi, thân thuộc, cũng chẳng nghĩ sau này mình lại được nhiều người biết đến”. 
Tình yêu hội họa và tài năng hiếm có của cụ đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người. Năm 1997, Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch khi đó là ông Nguyễn Khoa Điềm đã đích thân đến thăm, tặng bằng khen và tổ chức triển lãm tranh cho riêng cụ. Câu chuyện về cụ bà đã ở cái tuổi “thất thập cổ lai hy” vẫn say sưa sáng tạo nghệ thuật cũng không ngừng gây sửng sốt và bất ngờ cho không ít người. 
Thậm chí, thời điểm đó rất nhiều người đã tìm đến nhà “đòi” gặp bằng được cụ Thi chỉ để tin rằng, câu chuyện về một bà lão lưng còng biết vẽ tranh, viết truyện là hoàn toàn có thật.
Cụ Thi cho biết, bản thân cụ không theo học bất cứ một trường đào tạo chuyên ngành nào về nghệ thuật nhưng ngay từ bé cụ đã có niềm yêu thích đặc biệt với lĩnh vực này. Cha cụ là một thầy giáo nên trong nhà có rất nhiều sách. Hồi ấy, mỗi lần tranh thủ bố đi vắng, cụ lại lén lấy sách đọc trộm. Những cuốn sách của các tác giả Nguyễn Công Hoan, Thế Lữ rồi nhóm Tự Lực Văn Đoàn… được cụ thuộc như nằm lòng. Đây cũng chính là nền tảng cho những sáng tác sau này của cụ.
Dù đã gần 100 tuổi nhưng cụ Thi tâm sự, sức khỏe của cụ vẫn khá tốt và đầu óc vẫn còn minh mẫn. Hàng ngày cụ vẫn dậy sớm tập thể dục, tự mình xâu kim, khâu vá quần áo của mình và gia đình. Thậm chí, cụ vẫn vào bếp làm bánh và nấu những món ăn truyền thống. 
Khi được hỏi về bí quyết trường thọ của mình, cụ tủm tỉm cười: “Tôi chẳng có bí quyết gì cao siêu, chỉ là sinh hoạt đúng giờ, tự tạo cho mình những niềm vui trong cuộc sống. Với tôi, còn sống ngày nào là còn phải lao động, phải cống hiến. Sống là phải sâu sắc chứ không nên để mỗi ngày trôi qua tẻ nhạt. Đặc biệt, tôi không bao giờ biết cáu giận hay sân si”.
Hà Trang
(Nguồn Dân Trí)

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

Clip: Nàng Tiên Cá và nàng Thơ (Trần Kim Lan tự đọc truyện)

Nàng Tiên Cá và nàng Thơ






Đang mơ màng trong giấc ngủ chập chờn, sau một ngày mệt mỏi, nàng Thơ bỗng giật mình tỉnh giấc, vì có ai đó khẽ nói và lay nàng dậy:
- Dậy đi, dậy đi, nàng Thơ! Sao nàng ngủ mà nước mắt rơi thành hàng hai bên má vậy?


- Nàng là ai thế? Sao nàng đánh thức tôi dậy? Ờ, mà sao nàng giống nàng Tiên Cá thế?
- Thì ta là nàng Tiên Cá chứ ai nữa! Cô gái xinh đẹp như tiên giáng trần trả lời.
- Ôi! Thật ư? Tôi vẫn nghĩ nàng Tiên Cá chỉ có trong truyện thôi chứ? Sao lại là nàng Tiên Cá thật? Nàng Thơ tỉnh ngủ, ngạc nhiên hỏi.
- Đời và truyện là một mà! Mà nàng chưa trả lời câu ta hỏi: Tại sao nàng khóc? Nàng Tiên Cá nhắc lại câu hỏi.
- Tôi? Khóc ư? Tôi có khóc đâu nào? Nàng Thơ hỏi lại.
- Thì mắt nàng hai hàng nước mắt chảy ròng ròng đó thôi! Tại sao nàng khóc? Nàng Tiên Cá hỏi lại lần nữa.
Nàng thơ lấy tay gạt hai hàng nước mắt trên má:
- Có thể, trong mơ, tôi đã khóc… vi ban ngày, tôi đã khóc chăng? Nàng Thơ trả lời.
- Ban ngày nàng đã khóc? Lý do? Nàng Tiên Cá hỏi như tra hỏi.
- Vì.. vi… vì… Nàng Thơ ngập ngừng.
- Vì sao? Nàng Tiên Cá sốt ruột nhắc lại.
- Vì… vi hôm nay, tôi đi bộ dạo khoảng 1 tiếng, trên đường về nhà, chân tôi nhức nhối, đau lắm. Nàng Thơ trả lời.
- Có vậy mà cũng khóc sao? Nàng Tiên Cá hỏi giọng diễu cợt.
- Còn nữa, khi về đến nhà, bỏ tất ra, 1 ngón chân của tôi đã bầm lên, máu và nước mọng lên ở đầu ngón chân… Nàng Thơ trả lời.
- Có vậy mà cũng khóc sao? Nàng Tiên Cá diễu cợt.
- Như ta đây này, mỗi bước đi, mỗi nhúc nhích đôi bàn chân như có kim châm, tứa máu, vậy mà ta có khóc đâu? Nàng Tiên cá cao giọng nói.
- Nàng khác, tôi khác! Nàng Thơ trả lời.
- Khác gi nào? Nàng Tiên Cá hỏi.
- Nàng có mục đích! Nàng chấp nhận có được đôi chân, để được làm người, để có được người mà nàng yêu mến! Còn tôi thì… thì… như vậy tức là hết đời rồi! Đôi chân để đi mà không đi được nữa thì còn gì là đời nữa chứ? Nàng Thơ mếu máo trả lời.
- Nữa, nàng lại khóc rồi! Chân rớm máu, mọng nước là do lỗi tại nàng thôi! Mấy năm nay, nàng cứ ru rú trong nhà, đóng cửa cuộc đời, thơ với chả thẩn, truyện với chả chiếc, nhạc với chả nhiếc, hát với chả hò… không bệnh, chân không mọng nước mới là chuyện lạ đó! Nàng phải thay đổi cách sống, vận động, đi bộ hàng ngày, may ra mới cứu được đôi chân của nàng đó! Nàng Tiên Cá nói như ra lệnh.
- Vâng, tôi cũng biết điều đó. Nhưng đó cũng chỉ là 1 nguyên nhân thôi. Nguyên nhân chính là do tôi đã có khoảng thời gian dài hơn 10 năm tiêm thuốc kháng sinh (cortison) và đó chính là tác dụng phụ của loại thuốc này. Bác sĩ đã không muốn tiêm cho tôi, nhưng do chân sưng, đau, tụ máu bên trong, tôi không chịu được, đòi bác sĩ tiêm. Bác sĩ này không tiêm thì tôi đi bác sĩ khác… Loại thuốc này, làm mỏng da, có thể hỏng mắt… Hơn mười năm nay, tôi đã không dám tiêm loại thuốc này nữa rồi. Chỉ uống thuốc giảm đau thôi. Nhưng nếu tôi đi dạo hàng ngày, thì chân cũng đau, về nhà tôi chẳng làm gì được nữa. Mà tôi lại muốn viết, viết thật nhiều. vì vậy, mấy năm nay, tôi đã dồn hết tâm trí, dồn hết thời gian để “nhả tơ”… Năm ngoái, có khách tới chơi, đi chơi với khách, khách đi như bay, chân chẳng việc gì, riêng tôi đôi chân nát bét, các đầu ngón chân và cả bàn chân đều mọng nước, rớm máu… Tôi phải băng bó cả 10 ngón chân mọng nước và cả 2 gót chân, mới đi được. Tôi đã rất buồn về điều đó. Nhưng tôi nghĩ, chắc do tôi đi lại nhiều qúa, sau nhiều năm chỉ đi lại rất ít, nên thế chăng, hoặc do đi giày không đúng. Nhưng năm nay, đầu hè, thời tiết nóng, tôi đi 2 tất mỏng, mới đi 1 chút, chân đã rớm máu và mọng nước… Trước đây, tôi đi như bay, đi bộ suốt mà chẳng bao giờ có hiện tượng chân mọng nước nhiều như thế… tôi nghĩ, chắc là bệnh rồi (tuy nhiên, nếu tôi đi tất dày và mùa đông thì chân không có hiện tượng mọng nước, chỉ đau thôi và cũng vì mỗi lần ra ngoài, lúc về chân đau như có kim châm vào mỗi ngón chân và bàn chân theo mỗi bước đi, nên tôi không chịu được và ít đi ra ngoài hơn… ). Tôi đã khóc… và chắc là khóc cả trong giấc ngủ. Vậy tôi muốn hỏi nàng: Khi nàng đi chân đau như thế, nàng có khóc không? Nàng Thơ trả lời.
- Khóc chứ sao không? Khóc nhưng vẫn đi. Khóc cũng không chùn bước! Nàng Tiên Cá trả lời.
- Vậy thế nên, nàng đã đạt được mục đích! Nàng đã được làm người. Nàng đã có hạnh phúc mà nàng mong muốn! Nàng Thơ trả lời.
- Vậy mấy năm nay, nàng cũng đã làm việc hết sức mình rồi, nàng cũng đã tự nhủ ít viết nữa, vì nhà hết tơ rồi còn gi! Nàng cũng đã đạt được điều nàng dự định còn gì! Nàng có ân hận gì không? Nàng Tiên Cá hỏi.
- Không! Tôi không ân hận gì cả! Tôi đã cố gắng làm những gì tôi có thể. Nếu cho tôi trở lại thời gian trước, tôi vẫn sẽ làm như vậy. Nàng Thơ trả lời.
- Vậy thì ổn rồi! Bây giờ nàng định làm sao? Nàng vẫn tiếp tục đóng cửa cuộc đời và ru rú trong phòng với chàng Laptop của nàng? Nàng Tiên Cá hỏi.
- Hôm qua, tôi đã khóc vì đôi chân! Tôi định sẽ hàng ngày đi dạo, vận động, đi bộ, dù chân đau, mọng nước, chai chân… Tuy vậy, tôi sợ rằng, nếu đi nhiều, chân tôi không chỉ mọng nước, chảy máu ở bên trong da mà còn sưng các khớp, tụ máu ở khớp nữa, như thế, tôi lại phải tiêm mới đỡ… mà tiêm thì tôi sợ rồi. Đau chân và chai chân, sưng mọng nước da chân, tôi ở nhà 1 tuần thì cũng ổn. Nhưng biết làm sao đây? Tôi sẽ cố gắng xem có thể khá hơn không? Tôi sẽ đi tất dày. Nhưng tôi nghĩ, sẽ cách 1 ngày, đi dạo 1 lần, vì nếu ngày nào cũng đi, thì tôi không thể làm gì được nữa, vì về nhà mệt mỏi vì chân đau, mọng nước rồi, chữ viết bay biến hết, mà tôi còn rất nhiều việc dự định làm… Nên tôi nghĩ, cách 1 ngày, tôi sẽ đi dạo, đi bộ 1 lần, dù đau nhức, và mọng nước, chai chân tới đâu… Tôi đã nghĩ như vậy… nàng Thơ trả lời.
- Vậy thi tốt! Nhưng sao nàng lại khóc và cả trong giấc ngủ? Nàng Tiên Cá vặn hỏi và đưa hai bàn tay lau những giọt nước mắt trên má nàng Thơ.
- Ngủ mà, có biết gì đâu?  Nàng Thơ trả lời.

 Ánh nắng mặt trời mơn man trên má nàng Thơ. Những tia nắng lướt qua lướt lại như đang lau khô những giọt nước mắt trên mặt nàng khiến nàng Thơ tỉnh giấc. Nàng Tiên Cá biến mất theo ánh sáng… Nàng Thơ nhìn theo tiếc nuối… Nàng đưa hai tay sờ lên đôi má như vẫn còn ấm hơi nóng từ bàn tay của nàng Tiên Cá, của ánh nắng mặt trời và nước mắt… nàng mỉm cười chào ngày mới…


16.6.2015/Trần Kim Lan


Bật mí cách làm bánh cuốn cực dễ bằng chảo chống dính

Bật mí cách làm bánh cuốn cực dễ bằng chảo chống dính


Chỉ với các nguyên liệu thông thường và một chiếc chảo chống dính là bạn có thể tự tay tráng những chiếc bánh cuốn ngon không kém ngoài hàng.
Nguyên liệu cho món bánh cuốn tự làm ở nhà bao gồm:
Vỏ bánh cuốn
Bột gạo 140 gr (có thể mua gói bán sẵn 400 gr cho 10 người ăn), bột năng 20 gr, 1/2 muỗng cà phê muối, 30 ml dầu ăn; 320 ml nước hơi ấm; 1 cái đĩa đáy bằng có thoa một lớp dầu mỏng.
Nhân bánh cuốn:
- 200 gr thịt heo xay; 1/2 củ hành tây thái nhỏ (hạt lựu); 1 củ hành tím băm; 2 tép tỏi băm; 1/3 muỗng và phê tiêu; 1/2 gram mục nhĩ thái nhỏ (hạt lựu); 1 muỗng cà phê dầu hào; 1/3 muỗng cà phê bột nêm; 1/2 muỗng cà phê đường; 1/2 muộng cà phê nước mắm; hành lá thái nhỏ.
Nước mắm chấm
- Tỷ lệ 1 muỗng canh nước mắm + 1 muỗng canh đường + 2 muỗng canh nước + 1 muỗng canh nước cốt chanh hoà tan trong 1 cái chén. Cuối cùng cho ớt, tỏi băm vào.
Cách làm:
Bước 1: Cho bột bánh cuốn; bột năng,muối vào 1000ml nước hòa đều. Để bột nghỉ 30 phút. Trước khi tráng bánh bạn mới cho dầu ăn vào.
Bước 2: Bắc chảo lên bếp, cho 1 muỗng canh dầu ăn vào, khi dầu nóng thì cho hành tím xào thơm, sau đó cho tiếp thịt vào xào săn, thêm các gia vị vào đảo đều. Khi thịt chín, ngấm gia vị bạn mới cho hành tây và nấm mèo (mộc nhĩ) vào xào với lửa lớn khoảng 3-4 phút là tắt bếp. Chú ý nêm nếm lại cho vừa khẩu vị. 
Bước 3:  Bắc chảo chống dính lên bếp, để lửa nhỏ. Cho 1 ít dầu ăn vào chén con, dùng bông tẩy trang chấm nhẹ vào dầu và thoa đều lòng chảo hoặc có thể cho 1 ít dầu ăn vào chảo và dùng giấy thấm dầu để lau sơ qua cho lớp dầu chỉ dính trên chảo. Khi chảo hơi nóng thì múc 1 muôi nhỏ bột tráng đều và mỏng lên chảo, đậy vung lại khoảng 10-15 giây là bánh chín. 
 
 
 Bánh chín sẽ úp ra đĩa, rồi rắc đều nhân lên sau đó cuốn lại. Và tiếp tục đổ bánh khác vào, cứ thế làm cho hết các phần bột và nhân. 
Bước 4: Trình bày ra đĩa cùng rau thơm và món ăn sẽ trọn vẹn khi thưởng thức với nước chấm đúng vị. 
 Chúc các bạn thành công, và ngon miệng với món bánh cuốn tự làm bằng chảo chống dính của mình!
(Nguồn tintuc.vn)