Anh còn nhớ không? Ngày ấy… Một đêm khuya mùa Thu… Một đoàn tầu chuyển bánh, vào ga…
Em cùng một cô bạn gái, sau khi dự đám cưới một người bạn gái, ở Vĩnh Phú, trở lại Hà Nội.
Sau khi lấy xong xe đạp, em đứng một mình, chờ cô bạn. Sân ga thật đông người. Bỗng nhiên, em nhìn thấy anh xuất hiện, cao hơn hẳn mọi người, mắt đang nhớn nhác, như tìm kiếm…
Và ánh mắt em đã bắt gặp ánh mắt của anh… Dường như có một luồng điện vừa xuyên qua thân thể em… khiến em bối rối vô cùng…
Và rồi, anh đã len lỏi qua khối người dày đặc đó, vội vã đến bên em, hỏi:
- Em đi về đâu?
- Em về phố Huế! Em lúng túng trả lời.
- Vậy, chúng ta cùng đường! Chờ anh về cùng nhé! Anh nói xong, đi ngay, không chờ xem em trả lời… Anh nhớ không?
Đêm đó, là một đêm Thu tuyệt diệu, phải không anh? Một đêm trăng sáng muộn màng, nhưng thật đẹp… Đường phố loang lổ ánh trăng đêm… Hàng cây hoa sữa vi vu trước gió, tỏa hương thơm nồng… Anh đã rất tự nhiên, giới thiệu em với mẹ của anh:
- Đây là bạn gái của con!
Đoạn đường từ ga Hàng Cỏ tới nhà em không xa… Anh chỉ kịp nói, anh cùng mẹ đi dự một đám cưới của người bạn cũng ở Vĩnh Phú - một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà kỳ lạ, mà tuyệt vời… phải không anh?
Vì từ đó… bắt đầu cuộc tình say đắm, đẹp như đêm trăng gặp gỡ… của hai chúng mình… Chúng mình đã chia xẻ cho nhau bao nhiêu là niềm vui, bao nhiêu là nước mắt… Anh còn nhớ không? Những đêm Giao Thừa Hà Nội có chúng mình cùng chen chúc, góp vui ngắm nhìn pháo hoa lộng lẫy muôn màu sắc… Vui qúa! Nhớ qúa, anh ơi!
Và rồi… chúng mình phải chia tay nhau… Không phải vì chúng mình đã phai nhạt tình cảm cho nhau… Chúng ta yêu nhau thắm thiết, thủy chung… thế nhưng… “ông Tơ, bà Nguyệt“ đã chẳng xe duyên cho chúng mình…
Anh ơi! Đã bao nhiêu năm dài dằng dặc trôi qua… nhưng chuyến tầu vào ga cùng ánh mắt như có lửa tình, như luồng điện của anh nhìn em... "Tình yêu của em“… vẫn như còn đâu đây… vẫn theo em đến tận bây giờ…
Anh biết không???
(Còn tiếp)
Nước Đức 14-2-2008
Trần Kim Lan

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét