Ngày mai, thời điểm khởi đầu mùa Xuân sẽ bắt đầu... Mọi người, mọi vật đều náo nức chờ đón mùa Xuân. Chỉ riêng có một cô gái thì thực là buồn. Suốt cả buổi chiều, buỗi tối Ba Mươi Tết, cô ấy chỉ ngồi và khóc. Và rồi, trong khi bạn bè, già, trẻ, gái, trai Hà Nội nô nức đổ xô ra đường phố trung tâm Hồ Gươm thơ mộng, lộng lẫy đèn sao… Chờ đón mùa Xuân đến… Cô gái lên giường, trùm kín chăn, đi ngủ sớm…
Một người đàn ông to lớn, phúc hậu đã đến, đứng bên giường cô và hỏi:
- Cô gái, tại sao lại đi ngủ sớm như vậy? Ngày mai, mùa Xuân sẽ bắt đầu! Cô hãy dậy mà xem, ngoài kia, bầu trời rất đẹp và rất đông vui!
- Tôi rất buồn! Tôi không thể đi ra ngoài trời để chờ đón Xuân về được! Cô gái buồn rầu trả lời.
- Vậy ư? Hãy cho tôi xin lỗi! Nhưng, nào cô gái, cô có thể kể cho tôi biết được vì sao cô buồn không? Kể cũng hơi tò mò đấy, song, may ra, tôi có thể giúp cô được điều gì chăng? Người đàn ông to lớn ngọt ngào nói.
- Ông muốn biết vì sao tôi buồn ư? Cô gái ngạc nhiên hỏi lại.
- Vâng, làm ơn! Người đàn ông to lớn trả lời.
… “Tôi đã không bao giờ biết buồn là gì! Từ khi còn bé, cho đến khi trở thành một cô gái, tôi luôn luôn cùng với ba, mẹ hoặc bạn bè đi ra ngoài trời dạo chơi, thức chờ đón mùa Xuân đến. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Mùa Xuân đến là mùa rất đẹp trên thành phố của tôi. Trong giây phút Giao Thừa, một năm mới bắt đầu, một mùa Xuân mới bắt đầu, mọi nhà đều đua nhau đốt pháo đòn chào. Xung quanh Hồ Gươm và một số hồ lớn khác trong thành phố, đều đốt pháo hoa. Thành phố rực sáng. Những chùm pháo hoa bay lên không trung, xen lẫn với bầu trời sao lung linh, nhấp nháy, nhấp nháy… tạo nên cảnh tượng hết sức huyền diệu, kỳ ảo… Đêm Giao Thừa trong thành phố của tôi qủa là đầy hấp dẫn… Rồi, vài năm sau đó, có một đêm Giao Thừa trở thành một đêm Giao Thừa tuyệt vời nhất! Cô gái mỉm cười, đăm chiêu…
- Tuyệt vời nhất? Chuyện gì đã xảy ra? Người đàn ông to lớn hỏi, đưa cô gái trở về thực tại.
- Vâng, đêm Giao Thừa ấy, mùa Xuân ấy trở thành tuyệt vời nhất! Mùa Xuân ấy, tôi đã gặp gỡ một người thanh niên đáng yêu. Sau đó, tình yêu đã đến với chúng tôi. Chúng tôi gặp nhau hàng ngày. Tôi yêu anh ấy vô cùng. Anh ấy cũng vậy, rất yêu tôi. Chúng tôi dự định, sau một năm nữa, khi mùa Xuân bắt đầu, chúng tôi sẽ làm lễ cưới. Và ông biết không? Tôi đã trao cho anh ấy sự trinh tiết, trong trắng nhất của đời người con gái…
- Thật ư? Hãy thận trọng! Người đàn ông to lớn kêu to.
- Dạ, nhưng tôi yêu anh ấy nhiều lắm và tôi tin tưởng ở anh ấy! Tôi không hề suy nghĩ, đắn đo gì cả! Cô gái trầm tư trả lời.
- Thế rồi sao nữa? Người đàn ông to lớn hỏi nhỏ.
- Vâng, sau cái đêm chúng tôi trao cho nhau tình cảm thiêng liêng nhất ấy, chúng tôi dự định khỏang một tháng nữa, sau đêm Giao Thừa, khi mùa Xuân đến, chúng tôi sẽ làm lễ cưới! Và chúng tôi hẹn nhau, đêm Giao Thừa tới, chúng tôi sẽ cùng nhau đi đón mùa Xuân. Ông biết không, suốt cả ngày Ba Mươi Tết, tôi thấy mình hạnh phúc vô cùng. Tôi nghêu ngao hát suốt ngày, cả khi tôi dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, cả khi tôi tắm giặt cho sạch sẽ… để đón năm mới! Tôi nghĩ, niềm vui khôn tả ấy, có lẽ chỉ có với ai đang yêu tha thiết… Sau khi xong xuôi mọi việc, tôi mặc bộ quần áo mới, đẹp nhất và ngồi chờ anh ấy đến… Sự chờ đợi cho ta cảm giác như thời gian trôi chậm lại, đồng hồ như ngừng chạy… Tôi cảm thấy sốt ruột vô cùng. Và rồi, cuối cùng, tôi cũng nghe thấy tiếng gõ cửa: “Anh ấy đến! Nhưng sao lại đến sớm thế, trước giờ hẹn?“ Tôi liếc nhìn đồng hồ và nghĩ vậy.. Tôi chạy nhanh ra mở cửa. Thế rồi, ông biết không? Tôi ngạc nhiên hết sức, khi đứng trước cửa, là một cô gái còn rất trẻ và đẹp! Cô gái ngừng kể… Vẻ mặt như đang nghĩ về dĩ vãng…
- Một cô gái trẻ và đẹp? Người đàn ông to lớn kêu lên.
- Đúng vậy! Một cô gái trẻ và đẹp! Tôi hết sức lúng túng, khi nghe cô gái trẻ nhỏ nhẹ hỏi:
- Chị có phải là chị Thanh Nga không?
- Vâng, tôi là Thanh Nga! Mà… Sao chị lại biết tôi? Chị… Cần gặp tôi? Tôi mở tròn đôi mắt, thốt lên với giọng đứt quãng…
- Chị có thể cho phép tôi vào nhà, để nói chuyện cùng chị được không? Cô gái trẻ hỏi tôi, vẫn với giọng thỏ thẻ oanh vàng.
- Vâng! Vâng! Xin mời chị vào nhà! Tôi đon đả mời .
Cô gái trẻ bước vội vào phòng của tôi. Cô ấy nhìn tôi cũng với vẻ hết sức lúng túng và không dấu vẻ ngạc nhiên trên nét mặt.
- Mời chị ngồi! Chị uống nước gì? Tôi hỏi.
- Thôi, khỏi cần nước chị ạ! Tôi ở đây không lâu đâu! Cô gái trẻ trả lời.
- Tôi xin lỗi, chị tên là gì? Tôi hỏi cô gái trẻ.
- Dạ, tôi là Minh Nguyệt! Tôi là một sinh viên. Cô gái trẻ khẽ trả lời.
- Nào, giờ thì chị có thể nói đi, tôi có thể giúp gì được cho chị ? Tại sao chị lại tìm gặp tôi ? Tôi hỏi thẳng.
- Vâng, tôi sẽ nói ngay. Tôi xin lỗi, chị có quen anh Bá Dũng không ? Cô gái trẻ hỏi.
- Có ! Tôi có quan anh ấy... và... Tôi nói và ngừng lại.
- Và sao ? Cô gái lo lắng hỏi.
- Anh ấy là người yêu của tôi! Tôi nói nhanh, với vẻ mặt sung sướng.
- Chị là người yêu của anh ấy? Thực không? Cô gái trẻ hỏi lại, với đôi mắt mở to hết cỡ.
- Chúng tôi yêu nhau đã gần một năm nay rồi. Nhưng, chị cần gì? Do đâu mà chị biết địa chỉ của tôi? Tôi sốt ruột hỏi.
- Tôi xin lỗi chị, nếu điều tôi nói có làm chị đau lòng... Tôi cũng là người yêu của anh ấy! Cô gái trẻ nói với giọng buồn bã.
- Thật không? Chị nói thật đấy chứ? Tôi hỏi to, lạc cả giọng.
- Vâng, rất tiếc, đó là sự thật, chị ạ! Anh ấy cũng nói rằng, sau khi tôi học xong, chúng tôi sẽ cưới! Cô gái trẻ vội nói.
- Đúng thật vậy sao? Tôi kinh hoàng hỏi lại.
- Vâng! Cô gái trẻ lại khẽ trả lời.
Sau đó, cô gái trẻ cho tôi xem một số ảnh mà cô ấy và Bá Dũng chụp chung với nhau và một số thư của anh ấy... “Vậy là đúng rồi! Vậy là chính xác rồi!” Tôi đau khổ thầm nghĩ và tôi không thể tiếp tục nhìn những bức ảnh và thư ấy được nữa. Cái đầu của tôi bỗng thấy nhức nhối vô cùng. Tôi không thể tiếp tục nói chuyện cùng cô gái trẻ ấy được nữa. Tôi nói vội:
- Tôi xin lỗi chị! Tôi bỗng thấy nhức đầu qúa! Anh ấy cũng muốn cưới tôi, ngay trong mùa Xuân này. Nhưng, bây giờ, điều đó sẽ không bao giờ xảy ra cả. Nếu chị muốn, anh ấy sẽ là của chị, mãi mãi. Xin lỗi chị, lúc này tôi cần yên tĩnh, một mình.
- Một lần nữa, tôi xin lỗi, đã làm phiền chị! Cô gái lại nhẹ nhàng nói. Chào chị! Cô gái nói và ra về.
- Chào chị! Tôi trả lời yếu ớt.
Chờ cô gái trẻ đi khỏi, tôi đóng vội cửa ra vào, khóa ngay lại. Tôi liếc nhìn đồng hồ “chỉ còn mười phút nữa, anh ấy sẽ đến đây!” Tôi vội tắt đèn. Và lên giường trùm chăn kín đầu, nằm im thin thít. Rồi không kìm giữ được nữa, những giọt nước mắt mà tôi cố nén lại khi nói chuyện với cô gái trẻ đã thi nhau trào ra, trào ra mãi, làm ướt đầm hai má, thấm cả vào chăn, vào gối. Tôi khóc nức nở, cay đắng: “Ôi! Người yêu của tôi! Mối tình đầu của tôi! Sự trinh tiết của tôi! Thật là khủng khiếp qúa! Hèn chi mà mỗi tối, khi đến gặp tôi, anh ta cứ hay xem đồng hồ và thường về sớm! Thật khủng khiếp qúa!” Tôi gào lên trong nước mắt.
Trong tiếng khóc, tôi nghe có tiếng gõ cửa: “Phải, giờ thì đúng là anh ta! Anh ta thường đến rất đúng giờ hẹn!” Nhưng tôi vẫn nằm im, cố nén tiếng khóc. Tiếng gõ cửa càng dồn dập hơn, thôi thúc hơn. Tôi cố không gây ra tiếng động nào.
- Thanh Nga! Thanh Nga! Dũng đây! Mở cửa ra nào! Anh ta kêu to.
Mặc kệ, tôi vẫn nằm im trên giường. Tôi không muốn nhìn thấy bộ mặt giả dối của anh ta nữa! Không bao giờ nữa! Không bao giờ nữa! Tôi im lặng, với nỗi buồn như có tảng đá đè nặng trong lòng.
- Thanh Nga! Thanh Nga! Em có nhà không? Anh ta gọi tiếp lần nữa. Và tôi nghe thấy bước chân anh ta xa dần, xa dần...
Tôi gặp gỡ và yêu anh ấy, trong đêm Giao Thừa, khi mùa Xuân bắt đầu. Đó là mùa Xuân tươi đẹp nhất đối với tôi và tôi đánh mất anh ấy, khi mùa Xuân cũng lại bắt đầu... Và đó cũng là mùa Xuân đau buồn nhất đối với tôi. Cũng từ đó, khi mùa Xuân bắt đầu, tôi không còn đi dạo chơi để chờ đón mùa Xuân nữa. Tình yêu đầu đời của tôi đã bị lừa dối, đã bị xé nát tan tành. Cũng từ đó, tôi không còn niềm tin vào bất cứ một người đàn ông nào nữa. Sau đó nhiều năm, tôi luôn luôn chỉ thích một mình. Khi mà tôi, lại có thể bắt đầu tiếp xúc với đàn ông, tôi chỉ quen họ trong vài tháng và rồi tôi lại chào tạm biệt họ. Cứ thế, tôi quen biết rất nhiều người đàn ông, nhưng, họ chẳng để lại trong trái tim tôi một cảm giác gì. Trái tim tôi đã bị tổn thương sâu sắc, khó có thể hàn gắn lại được. Chỉ sau vài tháng quen biết họ - Những người đàn ông tệ bạc và lừa dối ấy (tôi nghĩ như vậy về tất cả những người đàn ông tôi quen biết, sau anh ấy!) là tôi lại chủ động chia tay họ, không chút bận lòng. Tiếc thay, từ sâu thẳm trái tim tôi, vết thương tình đầu đời vẫn còn đó, nhức nhối, khó quên! Và như ông biết đấy, mỗi khi mùa Xuân đến, tôi buồn vô cùng... Tôi chỉ muốn lên giường, trùm kín chăn, đi ngủ... Để không còn nhìn thấy, không còn nghe thấy gì đang náo động ngoài trời khuya ấy nữa... Cô gái chợt ngừng kể và lấy tay lau nước mắt...
- Vậy ra là thế! Nhưng là một sai lầm lớn, cô gái ạ ! Ông già to lớn kêu to.
- Một sai lầm lớn ? Tại sao ? Cô gái băn khoăn hỏi lại.
- Đó là một ý nghĩ sai lầm lớn ! Tôi biết, có những người đàn ông không tốt, như anh bạn của cô. Nhưng, thế giới này rộng lớn vô cùng. Có rất nhiều những người đàn ông đáng yêu, thật thà và tốt vô cùng ! Cô gái, cô có thể tin những gì tôi nói ! Mùa Xuân đã bắt đầu rồi ! Một mùa Xuân đầy hứa hẹn ! Hãy mau mau tỉnh dậy đi ! Hãy chạy mau ra ngoài trời đi ! Một mùa Xuân mới đang chờ cô trước cửa ! Hãy tỉnh dậy đi ! Hãy tỉnh dậy đi ! Người đàn ông to lớn hối thúc...
Cô gái giật mình, bừng tỉnh. Cô hoảng hốt nhìn xung quanh. Căn phòng hết sức yên tĩnh, không hề có một người nào cả: "Ôi ! Hoá ra, chỉ là một giấc mơ!" . Cô gái lại từ từ khép đôi mắt lại. Nhưng, cô gái không tài nào ngủ được nữa. Cô gái nghe như có tiếng động phía cửa ra vào. Cô gái ngồi bật dậy, chạy nhanh ra mở toang cánh cửa. Cô gái chẳng nhìn thấy ai cả...
Chỉ có ánh mặt trời buổi sáng sớm đầu Xuân trải dài trước cửa, lóng lánh, lóng lánh, như có dát vàng ... "Ôi ! Mùa Xuân ! Mùa Xuân kỳ diệu biết bao !!" Cô gái khẽ thốt lên. Ánh nắng mùa Xuân tràn qua khung cửa, vây quanh người cô gái như vuốt ve, như mơn trớn, như chào đón... "Hôm nay, một mùa Xuân lại bắt đầu ! Ôi ! Mùa Xuân ! Mùa Xuân mới đẹp đẽ làm sao!" Cô gái vui thích reo lên.
- Ôi ! Mùa Xuân ! Mùa Xuân mới đẹp đẽ làm sao ! Tiếng của một người đàn ông đâu đây, vang lên, lặp lại lời cô.
Cô gái giật mình, hết sức ngạc nhiên. Cô nhìn quanh và chợt thấy có một người đàn ông, đang đứng rất gần cô. Cô nhìn người đàn ông. Người đàn ông nhìn cô gái. Họ cứ im lặng nhìn nhau rất lâu, rất lâu...
- "Em đẹp và dễ thương qúa ! Anh yêu em ! Anh nghĩ rằng, anh biết rằng, em sẽ là người yêu mà anh đang tìm kiếm, người yêu duy nhất của anh!" Ánh mắt của người đàn ông, muốn nói với cô gái, như vậy...
- "Vâng ! Anh cũng vậy ! Anh khỏe mạnh và đáng yêu qúa ! Em yêu anh ! Em cũng yêu anh ! Em đã chờ anh ! Chờ một người như anh từ lâu lắm rồi!" Ánh mắt của cô gái như muốn nói vậy.
... Một mùa Xuân mới lại đến... Và một tình yêu mới cũng lại bắt đầu...
Nước Đức 20-3-1993
Trần Kim Lan

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét