(Họa bài: Một Chiều Bên Hồ Than Thở
- TG: Hoài Khánh)
Chiều buông thơ thẩn bên hồ
Gió thông vi vút chơi trò vờn nhau
Dâng lòng gợn nỗi thương đau
Người xưa, cảnh cũ khơi sâu nỗi buồn...
Tình đâu thức động, lay hồn
Chiều xưa tha thiết chẳng mòn tháng năm
Tơ tình rối tựa tơ tằm
Duyên kia chưa trọn thắm đằm một mai...
Mặt hồ soi bóng... vắng ai
Để đồi thông mãi thở dài bên tôi
Hồ Than Thở bản tình côi
"Sao mình lại nỡ để rơi tơ trời?"
Nước Đức thứ Ba ngày 22-6-2010
Trần Kim Lan
HỒ THAN THỞ
Hà Đông, Đà Lạt xa đâu
Cũng hồ Than Thở muôn mầu yêu thương
Nơi thì liễu rủ, gió vờn
Nơi thông vi vút giận hờn người xưa...
Tình dù dầu dãi nắng mưa
Tháng năm bươn trải vẫn chưa phai mờ
Tình người như thật, như mơ
Mới vừa khăng khít, vương tơ... hẹn thề...
Mới vừa tha thiết say mê
Nay nghe thông, liễu tỉ tê non ngàn
Hồ Than Thở mãi thở thanTình còn muôn thuở nồng nàn đâu đây.
(Ngày 24-6-2010/Trần Kim Lan)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét