" Đâu Cũng nh - Nh v quê hương - Ci ngun dân tc - M

y ai mà quên?" (TKL)

Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

Cuộc Tình Tay Ba

CUỘC TÌNH TAY BA

Open in new windowHải rất xinh đẹp. Nàng có nước da trắng hồng, mịn màng, với cặp mắt to tròn, mơ màng, "mũi dọc dừa, môi qủa tim“… nghĩa là, nàng có đủ mọi nét đẹp bẩm sinh, ít ai sánh kịp!

Khi Hải cười, thì… mê hồn hết mọi chàng trai, bởi hàm răng trắng ngà, trắng ngọc, cùng hai "lúm đồng tiền“ xình xinh bên má… Chả thế mà, nhà nàng lúc nào cũng tấp nập ra, vào… Đủ mặt các anh tài…
Nhiều qúa… Chẳng biết chọn ai… Hải cứ "lửng lơ“ con cá vàng, băn khoăn đứng giữa ngã ba đường, tự hỏi: "Chúa ơi! Con biết gửi gắm thân này cho ai… Để khỏi phải ân hận… Vì đã chọn lầm?“

Hải quyết định nhận lời tỏ tình cùng Thành, một người cùng làm việc với Hải tại một cơ quan của nhà nước. Thành là một thanh niên có dáng người tầm thước, nhanh nhẹn, tháo vát, giỏi kiếm thêm tiền. Thế nhưng, cùng lúc, Hải cũng nhận lời yêu Khoa, một thanh niên cao ráo, chững chạc, nhưng trầm tĩnh. Cả hai đều có học thức, trình độ Đại Học. Cùng sinh sống và làm việc tại Thủ Đô Hà Nội. Liên là hàng xóm của Hải, cũng thân với Hải, nên có biết cả hai chàng. Hải tâm sự:
- Trong số các chàng "trồng cây si“, mình ưng nhất hai người đó, và quyết định yêu cả hai!
- Sao lại… Cả hai? Cậu đâu có lấy được cùng một lúc hai chồng? Mà nếu thật sự là tình yêu… Thì chỉ có thể dành cho một mà thôi! Liên ngạc nhiên nói.
- Biết vậy! Tất nhiên, mình có tình cảm đặc biệt hơn cho anh Thành! Nhưng… Mình sợ… sợ nếu có sự gì trục trặc giữa hai người… Lúc đó muốn yêu người khác… Cũng muộn rồi… ai người ta chờ đợi được… Vả lại, cậu biết đấy, con gái chỉ có "thì“ thôi… Làm thế "ăn chắc“ hơn! Hải thổ lộ
- Cậu nói “cũng có lý“ đấy! Thế nhưng, làm thế nào mà “cùng một lúc yêu hai người?“ Liên băn khoăn hỏi.
- Đơn giản thôi! Tuần này, mình hẹn gặp Thành ngày thứ Bảy, Khoa thì ngày Chúa Nhật, tuần sau thì ngược lại… Cứ thế, chẳng ai biết đâu! Mình có cách nói, xuôi hết! Hải tự tin.
Cứ vậy… Cho đến một hôm… Hải dốc bầu tâm sự:
- Phen này, khéo “mất trắng cả hai tay“ thôi cậu ạ! Hải rầu rĩ.
- Mất gì? Liên tròn mắt ngạc nhiên.
- Mất người yêu chứ còn mất gì nữa! Lộ tẩy rồi! Mình vẫn thực hiện kế hoạch như đã nói với cậu… Vài tháng, cứ đều đều như thế… Tưởng êm xuôi… Chẳng dè, anh Thành tinh ý lắm! Tuần trước, thứ Bảy, mình và anh Khoa đang vui vẻ tại nhà mình… Anh Thành bất ngờ xuất hiện… Ngoài mặt, anh giả vờ như vô tình qua nhà, ghé thăm và vui vẻ ra về ngay. Nhưng anh ấy đã chờ ở ngoài đường, cho đến khi anh Khoa ra về… Hai người đã gặp nhau… Và lộ hết rồi! Hải buồn rầu nói.
- Rồi cậu tính sao? Liên cũng buồn cho bạn, hỏi.
- Tính sao nữa! Mình “mất“ anh Thành rồi! Anh ấy yêu mình lắm, nhưng là người rất rõ ràng, dứt khoát trong quan hệ tình cảm… Mình thật sai lầm, nhưng muộn rồi! Hải rơi lệ.

Hơn một năm sau, Hải cùng anh Khoa xe duyên, kết ước trăm năm. Hải đã cho ra đời một trai, một gái, sống hạnh phúc cùng chồng. Tuy vậy, Hải vẫn không nguôi nuối tiếc anh Thành, người mà Hải thực sự rung động, khi ở bên anh… Dạo đó, Hải đã hết lòng thanh minh, xin lỗi, nhưng anh Thành đã chuyển công tác vào Sài Gòn, mặc dù, Hải cũng lặn lội vào tận nơi… tìm gặp anh ấy… Nhưng… Anh ấy nói:
- Em hiểu cho, Anh rất ghét người “BẮT CÁ HAI TAY!“

Nước Đức ngày 23-4-2008
Trần Kim lan  

Không có nhận xét nào: