Thùy Dung là con gái một gia đình tư sản giầu có thời Pháp thuộc. Gia đình Thùy Dung là một gia đình có nền nếp, gia giáo. Thùy Dung thuộc loại “hoa khôi“ dù ở khu phố, hay ở trường học... Thùy Dung luôn là người khiến các chàng trai, dù chỉ nhìn thấy một lần thôi, đêm về... liền mắc bệnh “tương tư“...
Cha mẹ Thùy Dung rất hãnh diện về cô con gái xinh đẹp, có học, lại dịu dàng, thùy mị, nết na, rất đáng yêu. Ông bà mong con gái sớm có chốn nương thân, sớm có cháu để bế bồng... nên đã “nhắm“ sẵn cho con gái một “chàng rể tương lai“, con trai của một người bạn, ngay từ khi hai người còn học Phổ Thông. May sao, cô con gái và “chàng rể“ không chỉ học cùng trường Phổ Thông, mà cũng cùng trường Đại Học. Khi hai người tốt nghiệp Đại Học, hai gia đình bàn chuyện trăm năm cho đôi lứa... Thùy Dung và Thắng không để cha mẹ phải chờ đợi lâu, vì hai người đã là đôi bạn thân thiết ngay từ thuở thiếu thời... Tuy vậy, hai người luôn giữ “khoảng cách“ cần thiết, không vượt qúa “ranh giới tình bạn“. Thắng là con một gia đình có học, được giáo dục, rất lịch thiệp, luôn luôn tỏ ra hiền lành, tế nhị đối với Thùy Dung và cha mẹ nàng... Cha mẹ Thùy Dung rất hài lòng về “chàng rể tưong lai“.
Đám cưới được diễn ra rất vui vẻ, theo đúng tục lệ cổ truyền thịnh hành thời bấy giờ ở Hà nội: chạm ngõ, ăn hỏi, rước dâu... Sau khi tổ chức tiệc trà xong, ai về nhà nấy... Đêm yên tĩnh trở lại. Cô dâu và chú rể, còn lại một mình với nhau... trong căn phòng tân hôn, được trang trí rất đẹp, lãng mạn, mùi hoa hồng thoảng đưa đầy quyến rũ... “Ôi! Hạnh phúc sao... Đám cưới thật đông đủ mọi người trong gia đinh, họ hàng, bạn bè... Anh ấy hôm nay thật đẹp, thật đáng yêu làm sao! Thật may mắn qúa, có anh là chồng!" Thùy Dung thầm nghĩ. Còn Thắng, ôm chặt lấy Thùy Dung, nhấc bổng nàng lên và thốt lên say đắm: “Em yêu qúy! Nàng tiên kiều diễm của anh, em đẹp quá, còn đẹp hơn cả công chúa trong chuyện cổ tích! Thật sung sướng xiết bao khi anh có em...“
Và hai người đã có những giây phút đam mê, nồng thắm... bên nhau trong đêm tân hôn, vì đó cũng là giây phút đầu tiên, cả hai biết thế nào là “hạnh phúc ái ân“, thế nào là phút “thăng hoa“ giữa người nam và người nữ... Thùy Dung bị đau, cùng tâm trạng ngượng ngùng, lâng lâng khiến nàng khó ngủ. Thắng nằm bên cạnh, cũng không chợp mắt và nghĩ: “Sao mình không cưới nhau sớm hơn!“, cảm giác chưa thỏa mãn chợt bùng lên, Thắng “đòi hỏi“ tiếp... Nhưng, Thùy Dung... né tránh! Có lẽ, sự đau đớn, e sợ, thẹn thùng... khiến Thùy Dung, lúc này, không thể “chiều chồng“. Trong “cơn dục vọng“, không kiềm chế được bản thân, Thắng đã tát Thùy Dung một cái tát “nảy lửa“! Cái tát “định mệnh“ ấy, đã khiến "cặp uyên ương, xứng đôi vừa lứa, đẹp như tranh“ ấy, phải chia tay nhau vĩnh viễn, ngay giữa đêm tân hôn...
Đêm tân hôn ấy... hai người đã cho ra đời một “qúy tử“, thật xinh xắn, bụ bẫm... Đứa cháu là niềm hạnh phúc của ông bà nội, ngoại... Nhưng cũng ghi dấu ấn một “vết thương lòng“, không thể xóa nhòa, nơi người mẹ... Thùy Dung, nuôi con một mình, không nghĩ tới chuyện có một “đêm tân hôn“ nữa trong đời...
Nước Đức ngày 10-5-2008
Trần Kim Lan

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét