" Đâu Cũng nh - Nh v quê hương - Ci ngun dân tc - M

y ai mà quên?" (TKL)

Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011

Đi Tìm Hạnh Phúc

ĐI TÌM HẠNH PHÚC



Tại ngôi trường nọ, có một cặp giáo viên trẻ yêu nhau.
Họ yêu nhau thắm thiết đến nỗi, không thể che dấu được những cử chỉ âu yếm nhau trước mặt mọi người ở trường.

Họ thường xuyên nhận được lời góp ý của ban giám hiệu nhà trường, rằng không nên thể hiện tình cảm qúa lộ liễu trước mặt học trò, sợ ảnh hưởng không tốt… thế nhưng “vâng, dạ“ xong, họ lại quên mất lời!

Đến nước đó thì... ban giám hiệu phải có cách khiến họ phải biết “kìm chế“ tình cảm trước “công chúng“! Họ bị đưa ra hội đồng “kiểm điểm“… Một lần, hai lần, ba lần… Lần này thì họ, cặp thầy cô trẻ yêu nhau đó, đã “kìm chế“ được biểu hiện yêu thương qúa lộ liễu của họ trước mặt học trò! Vì sao vậy? Có phải họ “sợ“ ban giám hiệu? Thưa không! Chỉ vì họ đã không còn yêu nhau nữa! Chị nọ ngừng kể.
- Vì sao vậy? Chị kể làm tôi khó hiểu qúa! Họ yêu nhau đến thế kia mà! Chị kia thốt lên ngạc nhiên.
- Một ngày kia, cô giáo trẻ phát hiện người yêu của cô cặp kè, sóng đôi với một cô gái trẻ khác! Chị nọ lại ngừng kể.
- Thế nên ông thầy trẻ bị đưa ra kiểm điểm sao? Chị kia sốt ruột hỏi.
- Không phải thế! Nhà trường chỉ biểt việc đó, sau chuyện cô giáo trẻ “đánh ghen“ mà thôi! Sau khi bắt gặp “qủa tang“ người yêu “phản bội“, không kìm chế được, cô ta đã làm ầm ĩ lên ở trường, làm mất thể diện ông thầy trẻ và cả nhà trường… Chị nọ trầm tư.
- Ôi! Tinh yêu thật rắc rối qúa phải không? Chị kia rầu rĩ.
- Thế rồi sao nữa? Chuyện tình của họ đến đâu? Chị kia hỏi tiếp.
- Kết thúc, chứ còn sao nữa! Nhưng mà… chuyện tiếp theo, mới là chuyện... lạ! Chị nọ tỏ vẻ bí mật.
- Thôi mà! Chị làm tôi sốt ruột qúa! Cuộc tình của họ chấm dứt, thì hết chuyện chứ còn gì nữa! Chị kia nói.
- Ấy thế, mới nên chuyện! Bà biết không? Cô giáo trẻ xinh đẹp đó, sau cú xốc về tình… đã gặp ngay một “chàng lãng tử“, khá hào hoa, lích thiệp, khéo tán… nên đã xiêu lòng, đồng ý cưới ngay anh ta, chỉ sau vài tháng quen biết! Chị nọ lại ngừng kể.
- Thế thì là chuyện “xưa như trái đất“, có gì mà... lạ? Chị kia tỏ vẻ thất vọng.
- Thế... thế... một cô gáo trẻ, lại có nhan sắc, học thức… lấy một anh chàng làm nghề… à, mà tôi đố bà biết, anh ta làm nghề gì đó? Chị nọ cao giọng hỏi.
- Thì chắc cũng là một người có học, nghề nghiệp đàng hoàng, thì mới xứng đôi chứ sao nữa! Chi kia khẳng định.
- Nhầm to! Anh ta là người làm nghề… đạp xe... ba bánh! Chị kia hạ giọng.
- Đạp xe... ba bánh là nghề gì vậy? Chị kia ngờ vực hỏi.
- Bà khéo giả bộ ngây ngô! Nghề đạp xe xích lô chứ còn nghề gì nữa! Chị nọ nói to.
- Ồ! Thế thì chênh lệch qúa! Làm sao mà hạnh phúc được? Chị kia thốt lên.
- Ấy thế mới nên chuyện tôi muốn kể với bà! Bà biết không? Cô giáo trẻ kể với mọi người rằng, cô ta rất hạnh phúc… vì anh chồng rất chiều vợ, việc gì nặng là anh ta làm hết… và cô còn kể, anh ta... yêu cô tới mức… hàng ngày... xách nước, rửa chân cho cô ta nữa! Chị nọ nói nhanh, kết thúc.
- Hừ! Thế thì... qủa thật là... lạ! Nhưng bà có tin rằng hạnh phúc của họ sẽ bền vững không? Tôi thì tôi không tin! Rồi bà xem! Chị kia khẳng định.

- Bà thông minh thật! Cặp đó tồn tại được hai năm thì... anh đi đường anh, chị đi đường chị! Họ lại tiếp tiếp tục hành trình... đi tìm hạnh phúc! Chi nọ trầm giọng nói.

Nước Đức 3-3-2008
Trần Kim Lan

Không có nhận xét nào: