Thật ra, thì người mẹ đã “nhắm sẵn“ cho cô con gái yêu qúy một “qúy tử“ con nhà gia giáo, rất “môn đăng, hộ đối“, theo bà nghĩ. Anh là một bác sĩ chuyên khoa, cũng tốt nghiệp Đại Học trước Quỳnh vài năm. Anh thường xuyên đến nhà Quỳnh, cùng với người mẹ, vì hai gia đình quen biết nhau, là bạn bè thân thiết với nhau từ nhiều năm qua. Hai bà mẹ đã thay hai con “đính ước ngầm“ cho họ. Điều đó Quỳnh và anh chàng bác sĩ, tên Hiếu, cũng biết…
Hiếu tỏ ra rất qúy mến Quỳnh, nhưng lại là người nhút nhát, không dám bộc lộ tình cảm với Quỳnh… Mặc dù Hiếu đẹp trai, khỏe mạnh, lịch sự. Không biết có phải vì sự nhút nhát của Hiếu hay không, mà Quỳnh không hề có cảm tình với hiếu? Quỳnh vẫn thường nói với mẹ:
- Mẹ ạ, xin mẹ đừng “ghán ghép“ con với anh Hiếu nữa! Con không có tình cảm với anh ấy! Con không thể nói chuyện cùng anh ấy! Con không hiểu tại sao lại như vậy? Chỉ biết rằng, anh ấy sẽ không phải là người cùng con chung sống một đời… Con xin mẹ, hãy cho con tự do lựa chọn người bạn đời của con!
- Tự do lựa chọn? Thế cô còn để đến khi nào mới lấy chồng? Con gái lớn tuối rồi, bằng tuổi cô, ngày xưa, cha mẹ đã có cháu gọi bằng ông, bằng bà rồi đấy! Người mẹ nói.
- Mẹ cứ nói chuyện ngày xưa mãi! Xưa khác, nay khác, mẹ ạ! Con xin mẹ nói với hai bác và anh ấy đừng thường xuyên đến nhà mình nữa! Con khó xử lắm! Hơn nữa, con cũng muốn thưa chuyện cùng ba mẹ, rằng… rằng con… cũng có người yêu rồi! Chúng con yêu nhau hơn một năm nay rồi, và chúng con quyết định sẽ chung sống cùng nhau… Tuần sau, anh ấy muốn được đến “ra mắt“ cha mẹ! Xin cha mẹ vui vẻ tiếp đón anh ấy, khi anh ấy đến nhà nhé! Quỳnh mạnh dạn nói.
- À, ra cô cậu to gan thật! Quan hệ với nhau hơn một năm rồi, nay mới “xin phép“ ra mắt! Không được! Ba mẹ không thể “nuốt lời hứa“ với gia đình người ta được! Con phải mau chấm dứt mối quan hệ với người đó đi! À, mà thế nó làm gì? Người mẹ giận dữ hỏi.
- Dạ, anh ấy là một công nhân, hơn con một tuổi, cũng làm việc ở Hà Nội. Anh ấy mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống với gia đình một người chú… Giờ thì anh ấy ở riêng rồi… Quỳnh kể.
- Ối giời ơi là giời, sao tôi khổ thế này! Quỳnh ơi! Con gái xinh đẹp thế kia, lại có học thức, lại thùy mị, dịu dàng… Con có biết rằng, con là niềm tự hào, kiêu hãnh của cha mẹ không? Sao con nỡ để cho “bãi cứt trâu“ ấy dính vào người con! Ông ơi! Ông nói gì đi chứ! Người mẹ quay lại cầu cứu người cha.
- Thôi bà ơi! Đừng lu loa lên như vậy! Con nó khôn lớn rồi, chuyện trăm năm của nó, để tự nó quyết định… Người cha ôn tồn nói.
… Thế rồi… việc phải đến, đã đến… Quỳnh lên xe hoa. Ngày cưới, Quỳnh mang theo một bọc quần áo, đến “nhà chồng“… Đám cưới diễn ra rất đơn giản, tại căn hộ nhỏ bé của hai người. Ngày cưới, thiếu vắng cha mẹ Quỳnh… Người mẹ giận dữ, tuyên bố “từ con“…
Không lâu, sau ngày cưới, hai người bế con trai về “ra mắt“ ông bà… Nhìn đứa cháu xinh xắn, bụ bẫm, líu lô… Cha mẹ Quỳnh “tha thứ“ hết… Người mẹ, lúc này đã là bà ngoại, giơ tay bế đứa cháu… nước mắt trào ra… vì vui mừng…
Nước Đức ngày 20-4-2008
Trần Kim lan

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét