Người phiêu bồng chốn trời mây
Tình ca còn đó, đời này vắng anh
Tiếng ca vang vọng trời xanh
Muôn tim lay động, an lành xót xa...
Để đời muôn khúc tình ca
Gieo trong nắng gió, lan hòa cỏ cây
Mây mưa thổn thức vơi đầy
Trăng khuya vọng nhớ, lẻ bầy cô liêu...
Đường thôn lá đổ, tiêu điều
Bước cao, bước thấp, liêu xiêu, bơ phờ
Vắng anh, nên nỗi nàng thơ
Ngẩn ngơ, ngơ ngẩn, thẫn thờ thâu đêm
Đèn khuya dốc núi quen thềm
Giăng giăng khúc nhớ, ngọt mềm tình chung
Thương đời sương phủ mịt mùng
Lời anh còn đó, tận cùng chơi vơi...
Anh còn mãi mãi với đời
Lời ca ru mãi, ru lời thiên thu
Nồng nàn nhạc khúc nhẹ ru
Trăng treo mãi mãi tình thư đời thường...
Người xa, tình mãi còn vương
Một lần gặp gỡ, miên trường nhớ nhau...
Vùi sâu cát bụi... người đâu
Nghe lòng thăm thẳm biển sầu... người ơi!
Nước Đức thứ Tư ngày 4-11-2009
Trần Kim Lan

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét