(Họa bài: Thường Dân –
TG: Nguyễn Long)
Dân thì nhiều, quan không thưa
Mà đời vẫn thấy thiếu, thừa “quan dân“
Quan xa lánh kiếp phong trần
Mặc dân khốn khó xoay vần mưa giông…
Mặc ai đời lắm gai chông
Cơm thừa canh cặn, sống không ra gì
Dân nghèo, quan có hề chi
“Thấp hèn... cỏ vẫn xanh rì đó thôi!”
Quan cần, dân đội đất trời
Khi dân oan ức đâu người cậy tin?
Dân cần thì quan lại im
Khiếu kiện càng bị dìm chìm sâu hơn...
Quan phè phỡn, thừa mứa cơm
Dân thường thèm chút ngọt thơm cơm lành...
Muôn năm trời đất vẫn xanh
Quan nào lại muốn trở thành thường dân?
Nước Đức thứ Ba ngày 6-7-2010
Trần Kim Lan

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét