" Đâu Cũng nh - Nh v quê hương - Ci ngun dân tc - M

y ai mà quên?" (TKL)

Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011

Tắt Đèn

TẮT ĐÈN

Open in new windowCó một người cán bộ vừa mới được lên cấp, thuộc hạng trung. Gia đình ông có hai người con trai còn nhỏ tuổi. Người vợ cũng đi làm, nên không có ai ở nhà để trông nom con nhỏ… Họ đã tìm được một cô gái nông thôn để giúp việc cho gia đình.

Cô gái giúp việc còn trẻ tuổi, đang ở độ tuổi Xuân mơn mởn… Cô có thân hình tròn lẳn, nước da ngăm đen, cặp mắt tròn to, lóng lánh như có nước … Trông cô thật hấp dẫn, đầy khêu gợi… Chả thế mà… "Ông chủ“ luôn để mắt đến cô… Nhiều lần , bắt gặp ánh mắt của "ông chủ“ , cô đều… Bối rối và lảng tránh... "Ông chủ“, mới khoảng bốn mươi tuổi, đang đầy sung sức, trước một cô gái đầy hấp lực như thế… khó kìm hãm được dục vọng… Nhưng chưa có dịp thuận tiện…

Thế rồi, cái dịp ấy đã đến… Người vợ cùng hai con nhỏ về quê ngoại thăm gia đình, chỉ còn lại „ông chủ“ và cô gái giúp việc. Cả ngày hôm đó, "ông chủ“ vắng nhà, khoảng 10 giờ tối mới về nhà. Hôm đó, là giữa mùa Hè, thời tiết rất nóng nực…Một người hàng xóm, đang nằm ngoài sân thượng, ngửa mặt lên trời ngắm trăng sao và chờ đón luồng gió xua tan không khí oi bức… Trời đã về khuya, người hàng xóm đang thiu thiu , mơ màng… Bỗng giật mình tỉnh ngủ, bởi có tiếng một cô gái kêu thất thanh:
- Cứu tôi với! Cứu tôi với!
Cô gái chạy xổ từ trong nhà, ra ngoài sân thượng, đến bên người hàng xóm đang nằm ngoài sân, hốt hoảng cầu cứu che chở…
- Có chuyện gì vậy? Tôi có thể giúp gì được cho cô? Người hàng xóm hỏi.
- "Ông chủ“… „Ông chủ“… Cô gái thở dồn dập, nói ngắt quãng.
- "Ông chủ“ làm sao? Người hàng xóm hỏi.
- "Ông chủ“… "Ông chủ“… Muốn ngủ với cháu! Chú cứu cháu với! Cô gái thở không ra hơi, nói.
- Thế vợ con ông ấy đâu? Người hàng xóm hỏi.
- Dạ, về quê thăm gia đình rồi ! Cô gái trả lời.
- Thế ông ta đã “làm gì” cô chưa? Người hàng xóm hỏi.
- Dạ chưa! Ông ấy mới chỉ tắt đèn và ôm lấy cháu... Cô gái nói.
- Rồi sao nữa? Người hàng xóm hỏi.
- Cháu phản kháng và nói rằng:” Thưa ông chủ, xin ông đừng làm thế! Cháu là phận người ở...” Cô gái kể.
- Thế ông ta trả lời ra sao? Người hàng xóm ngắt lời cô gái.
- Dạ thưa... thưa, “Ông chủ” nói là: “ Tắt đèn, nhà ngói ... cũng... cũng... “, dạ thưa, cháu quên mất từ tiếp rồi! Cô gái ấp úng.
- Cũng như nhà tranh ...” , đúng không? Người hàng xóm hỏi.
- Dạ , đúng rồi, ông ấy nói như vậy! Cô gái khẳng định.
- Thôi , cô đừng sợ nữa, tôi sẽ giúp cô... Người hàng xóm nói.
Sau đó, người hàng xóm gõ cửa nhà kia, đứng canh ngoài cửa, chờ cô gái thu xếp quần áo... Cô gái ngủ lại đêm đó, tại nhà người hàng xóm... Sáng sớm hôm sau, nước mắt đầm đìa, cô cảm ơn người hàng xóm, từ biệt thành phố, trở về quê... Trước mắt là thế... Nhưng cô cũng không biết sẽ sống ra sao ? Sẽ làm gì ? Để có thể sống và giúp gia đình?

Vì sự nghĩa hiệp giúp đỡ cô gái, mà người hàng xóm, bị “ông chủ “ của cô gái thưa kiện... Nhưng là “kiện củ khoai!”... “Ông chủ” thua cuộc...
“Tắt đèn...”, phải chi... Ông Ngô Tất Tố sống lại... Người hàng xóm... cười... ra nước mắt...

Nước Đức ngày 19-4-2008
Trần Kim Lan  

Không có nhận xét nào: