CHUYẾN TẦU VÀO GA (Đoạn kết)
Xem tại đây:
- Clip: Lệ Tinh (Trần Kim Lan) - Trích Tùy Bút: Chuyến Tầu Vào Ga - Đoạn Kết
- Clip: Để Gió Cuốn Đi (Trần Kim Lan)
Anh thân yêu!
Trở về nước sau nhiều năm du học, anh đã trở thành một người mắc bệnh tâm thần… chỉ vì sự trả thù nhỏ nhen, độc ác của người mà anh đã phê bình… Vậy mà họ vẫn sống bình yên như không có chuyện gì xảy ra… vì họ đã biến anh thành một người hoàn toàn không còn nhận biết gì được nữa cả… Làm sao mà anh còn có thể đưa họ ra tòa như lá thư anh đã báo cho gia đình? Nhưng chắc chắn rằng tòa án lương tâm sẽ phán quyết họ thôi…
Anh còn nhớ không? Khi gặp anh, thấy anh nói chuyện với em bình thường, em đã nghĩ rằng chúng ta sẽ gặp lại nhau, em cũng đã ngỏ ý định chúng mình sẽ cùng vào Sài Gòn sinh sống…
Lúc đó, anh chỉ nhìn em mà không trả lời gì cả. Chỉ thấy ánh mắt của anh như người vô hồn, hoàn toàn khác xưa, ánh mắt rạng ngời tình yêu, lấp lánh hạnh phúc… Em vẫn còn nhớ ánh mắt vui cười khi anh đến gặp em đêm nao khi chuyến tầu vào ga và cả ánh mắt rạng rỡ vui cười khi chuyến tầu đưa anh đi xa, anh còn vẫy tay mãi theo em và gia đình... Buổi tiễn đưa anh, em cũng đã buồn lắm, vì em đã linh cảm một sự chia xa, một điều buồn khó diễn đạt.
CHUYẾN TẦU RỜI XA
Tầu đưa anh đi
Tới miền vời vợi
Lời anh thầm thì
“ Đợi anh! Hãy đợi!“
Anh đi xa rồi
Mình em lẻ bóng
Nhớ thương bời bời
Lòng tê lạnh cóng…
Trời sao mênh mang
Nhạc lòng tan tác
Lệ rơi hàng hàng
Mơ hay là thật?
Chuyến tầu vào ga
Tình vui phơi phới
Chuyến tầu rời xa
Biệt ly… mưa xối…
(Ngày 23-4-2010)
Mãi sau này, em mới có thể viết được bài thơ về buổi tiễn đưa anh đi xa đấy. Em gửi cho anh đọc và nhớ lại ngày đó nhé… Sau khi gặp anh tại nhà, em cũng hiểu ra rằng, thực sự chúng ta sẽ mỗi người đi một hướng… thực sự chúng ta sẽ phải chia tay nhau, ngoài ý muốn của chúng ta…
Nhưng anh biết không, làm sao em có thể quên anh được? Tại sao cuộc đời lại giáng xuống tình yêu của chúng ta nỗi bất hạnh này? Mãi mãi và mãi mãi em không thể nào mà nguôi ngoai được nỗi bất hạnh của tình yêu ngỡ như là tiểu thuyết của chúng mình, mãi mãi vẫn là:
LỆ TÌNH
Lệ tình chảy mãi không nguôi
Từng đêm nức nở, bời bời tơ duyên
Hương tình ngan ngát, trinh nguyên
Nửa đường… đứt gánh, triền miên thương buồn…
Trời ơi! Sao chẳng đoái thương
Xe duyên không chặt, để vương tơ lòng
Cho tình vời vợi mênh mông
Cho duyên gặp gỡ… lại không buộc ràng…
Tình đời sao lắm trái ngang
Lệ tình chảy mãi, chảy tràn, không vơi…
Thôi đừng khóc nữa, người ơi
Tình ta gió táp, mưa rơi… phũ phàng!
(Ngày 24-4-2010)
Giờ đây, anh ở nơi đâu? Anh có còn nhớ tới em nữa không? Anh không hạnh phúc, không may mắn trong đường đời… Cuộc đời của anh bây giờ ra sao? Tai họa đã qua và hạnh phúc đã mỉm cười với anh? Còn em cũng chẳng may mắn gì hơn anh đâu! Có bao giờ anh hiểu được rằng, dù sau này, khi em đã có tình cảm cho người khác, nhưng cho đến hết cuộc đời này tình yêu của anh mãi mãi còn in dấu trong trái tim em không? Chuyến tầu vào ga năm ấy cùng với ánh mắt rạng ngời dường như là sự sắp đặt của định mệnh… theo em suốt mãi cuộc đời…
Nước Đức thứ Hai ngày 9-8-2010
Trần Kim Lan

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét