" Đâu Cũng nh - Nh v quê hương - Ci ngun dân tc - M

y ai mà quên?" (TKL)

Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

Cao Thủ

CAO THỦ

Open in new windowHai vợ chồng nọ ,sống với nhau rất hạnh phúc. Họ sinh được hai con , đều là gái cả.

Những tưởng hạnh phúc của họ , không ai sánh bằng… Vì hai cô con gái thật xinh xắn, chẳng sánh bằng Thúy Kiều , Thúy Vân, cũng “hoa khôi“ của một vùng!

Qúa chăm chút cho hai cô con gái, người vợ“quên“ để ý đến chồng… Khiến anh buồn bã, bỏ nhà đi, vui thú cùng bạn bè.
Thế rồi, anh chồng, thường xuyên vắng nhà, thậm chí nhiều đêm không về nhà. Anh bảo vợ rằng, anh phải đi“công tác“. Chị vợ tin lời chồng, coi sự vắng nhà của anh là chuyện bình thường. Và rồi, đến cả chuyện “phòng the“, anh cũng kiếm cớ hoãn binh!!! Bấy giờ, chị vợ mới sinh nghi… Chị “bí mật“ theo dõi bước đi của chồng… Và chị phát hiện ra anh có “tình nhân“… Xa hơn nữa - Tình nhân của chồng vừa mới sinh con, một cậu con trai, phải mổ, còn đang ở bệnh viện.
Người vợ “xây xẩm mặt mày, thất điên, bát đảo“… “Làm sao đây, hỡi trời ơi?“… Chị lang thang, hết phố này, đến phố khác, nước mắt dàn dụa… Tự thẳm sâu trong lòng, có tiếng gào, tiếng thét: “ Anh ơi! Em có làm gì nên tội, mà anh thay lòng, đổi dạ? Em đã làm gì nên tội, ới anh ơi!“... Tiếng gào thét, than thở, tưởng như … Chị vừa “mất chồng“! “Không! Không ! Mình không thể mất anh ấy được! Anh ấy yêu mình! Và mình yêu anh ấy! Tại sao lại để mất anh được? Chắc là lỗi tại mình đã không quan tâm nhiều đến anh ấy thôi! Phải thay đổi mới được!“ Chị nhủ thầm.
Sau hôm đó, chị quan tâm, chiều chuộng anh ,hơn cả những ngày đầu mới cưới nhau. Anh chồng ngạc nhiên trước sự đổi thay của vợ… Và anh cảm thấy hạnh phúc… Nhưng không khỏi bối rối trước tình cảnh hiện tại… Chờ đúng dịp, chị vợ nói:
- Mình này! Nếu em có điều gì khiến anh chưa hài lòng, thì anh nói cho em biết nhé! À , mà sao dạo này , anh hay đi đâu vào chập tối thế? Mình đi cùng nhau được không?
- À, anh đi thăm vài người bạn, chuyện gẫu với nhau thôi mà ! Chuyện đàn ông mà em ! Anh chồng lúng túng nói.
- À , em nghe phong thanh, rằng anh có “bồ nhí“, và người đó vừa sinh con với anh , phải không? Chị vợ thỏ thẻ, nhìn thẳng vào mắt chồng, hỏi. Bị “tấn công bất ngờ“, lại “trúng tim đen“, anh chồng biết chuyện đã vỡ lở, nên đành thú nhận:
- Qủa thật, có như vậy, mình ạ! Anh xin lỗi mình! Anh đã“chót dại!“ Giờ anh chẳng biết tính sao? Cô ấy phải mổ, còn rất yếu, lại chỉ có một mình…
- Thôi anh đừng qúa lo lắng, mặc cảm! Mình đến bệnh viện đi anh! Chị vợ ngắt lời chồng.
- Ấy chết , làm thế sao được em! Em định làm ầm ĩ lên , bôi tro trát trấu vào mặt anh à? Anh chồng hoảng hồn.
- Anh nghĩ em là hạng người nào vậy? Anh đừng lo, em chẳng giống như Hoạn Thư, nhưng cũng thuộc loại “biết điều“, chẳng kém người đời đâu! Chồng em , em phải giữ chứ! Chị vợ tươi cười nói và giục chồng đi cùng đến bệnh viện thăm “tình nhân“ của chồng.
Chị đã khéo nói đến mức, người tình của chồng, đồng ý, vô điều kiện, để hai vợ chồng nhận đứa bé làm con và đón cậu “qúy tử“ về nuôi thay cho mẹ đẻ ra cậu…

Người mẹ được ra viện, khỏe mạnh trở lại, muốn đến thăm con, nhưng ngại ngùng, không dám… Người chồng, cũng không dám tơ tưởng gì đến người tình nữa… Anh lo lắng gìn giữ hạnh phúc gia đình… Anh tự nhủ thầm: “Tưởng bà ấy ngu ngơ... Ai ngờ... Qủa thật... CAO THỦ!!!"

Nước Đức 26-2-2008
Trần Kim Lan  

Không có nhận xét nào: