CHUYẾN TẦU VÀO GA (6)
- KTCƯ: Bài 38: Dân It Ra En Bị Làm Tôi Mọi
Em thân yêu!
Và em biết không, anh vừa đi vừa khe khẽ hát bài thơ chợt đến:
ANH TRAO CHO EM
Anh trao cho em nụ hôn nồng nàn
Anh trao cho em tình yêu nồng thắm
Anh trao cho em tình anh say đắm
Em là mộng ước, em là tình yêu...
Anh trao cho em thương yêu thật nhiều
Anh trao cho em tim anh rộn rã
Anh trao cho em, cho em tất cả
Em là một nửa, một nửa thân anh...
Anh trao cho em tình yêu chân thành
Anh trao cho em tình anh gắn bó
Anh trao cho em đời anh bỏ ngỏ
Anh là của em, mình là của nhau !
(22-4-2010)
Cảm ơn em, tình yêu của anh! Cảm ơn em đã cho anh cảm xúc để viết bài thơ này. Cứ thế, anh đi thật chậm, thật chậm và vừa hát đi hát lại để ghi vào trí nhớ bài ca tình yêu anh viết cho em... Về tới nhà, thì đã khuya lắm rồi... Anh phải nhẹ bước vào nhà, kẻo thức động ba mẹ và hàng xóm. Không biết tâm trạng của em thế nào, sau khi chia tay anh? Em có nghĩ về anh không? Em có rung cảm... trước nụ hôn gió anh trao cho em không? Nhìn thấy ánh mắt vui mừng, nhưng không che dấu được vẻ ngạc nhiên, lúng túng khi anh gửi cho em nụ hôn gió... anh cảm thấy mình đường đột qúa... Không biết em có giận anh không? Anh hy vọng là em sẽ hiểu tình cảm của anh dành cho em. Nhất định là khi gặp em, anh sẽ hát cho em nghe bài ca anh vừa viết... Anh sẽ tỏ tình cảm của anh cho em, ngay ngày mai, không thể chậm trễ hơn được. Anh không muốn mình là người chậm chân. Anh muốn chúng mình là của nhau!
Về tới phòng mình, anh lấy bút ghi ngay lại bài thơ mà anh vừa viết cho em và lấy đàn ghi ta ra đệm cho bài hát. Anh hát thật say sưa, như em đang có mặt và lắng nghe anh hát vậy. Anh phải cố gắng đàn, hát thật khẽ, thật khẽ... và rồi, anh đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay...
Trong đêm, anh đã ngủ thật say và mơ một giấc mơ tuyệt diệu: anh tỏ tình với em và em đã nhận lời yêu anh... và hôn anh say đắm... anh chợt tỉnh giấc mơ... rồi em biến mất khi tiếng mẹ gọi:
- Ngọc, dậy đi chứ! Muộn rồi đó, còn ăn sáng và đi làm nữa chứ!
- Vâng ạ! Con dậy ngay mẹ ạ! Anh giật mình trả lời mẹ với vẻ mặt còn ngơ ngác, tiếc nuối nụ hôn em trao cho anh trong mơ...
(Còn tiếp)
Nước Đức thứ Bảy ngày 1-5-2010
Trần Kim Lan

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét