CHUYẾN TẦU VÀO GA (7)
Anh thân yêu!
NỤ HÔN GIÓ
(Tha thiết, tình cảm)
Môi anh chạm môi em
Theo hương gió êm đềm
Mắt nhìn nhau đắm đuối
Lóng lánh ánh sao đêm...
Nụ hôn gió anh trao
Ôi! Sao mà ngọt ngào
Nghe mênh mang sóng vỗ
Lời yêu anh thì thào...
Theo em vào trong mơ
Nụ hôn thành bài thơ
Nồng nàn và say đắm
Tình yêu không bến bờ...
(22-4-2010)
Vừa viết, em vừa say sưa hát, quên cả mẹ đang ngơ ngác nhìn em:
- Con hát bài hát gì vui thế? Bài hát của ai mà hôn với yêu đương gì thế?
- À, bài hát mà con thích, mới học được mẹ ạ! Em trả lời mẹ.
Em không dám nói thật là bài hát em viết cho anh, sợ mẹ lại truy hỏi nhiều về anh thì em chẳng biết nói gì, kể gì với mẹ về anh cả. Mà kể về nụ hôn gió anh trao cho em thì xấu hổ lắm. Mẹ sẽ lại hỏi quan hệ của anh và em tới đâu rồi? Bao giờ thi ra mắt gia đình.v.v... và v.v...
Cùng lúc đó, hình ảnh đêm gặp gỡ của chúng mình cũng chợt hiện đến sinh động trong em, khiến em có cảm hứng và viết lại đêm gặp gỡ kỳ diệu đó:
CHUYẾN TẦU VÀO GA
(vui, tình cảm)
Em từ đâu tới
Hỡi em yêu ơi
Mắt em vời vợi
Khiến anh bồi hồi?
Anh là ai thế
Sao cứ nhìn em
Thì thào khe khẽ
Tình yêu êm đềm?
Trăng, trời lấp lánh
Xao xác gió thu
Thật hay ảo ảnh
Lời anh nhẹ ru?
Đường khuya thanh vắng
Tiễn em qua nhà
Mắt nhìn đăm đắm
Chuyến tầu vào ga...
(23-4-2010)
Thế là, em viết được hai bài thơ nữa để tặng anh rồi đấy. Em mong ngóng tới giờ phút gặp anh, để hát tặng anh bài hát em vừa viết... nhưng, vừa mới nghĩ tới điều đó thôi, tim em đã đập thình thịch, như anh đang đứng trước em và nghe em hát vậy... Ôi! Không biết lúc gặp anh, em có can đảm để hát hay đọc cho anh bài thơ tỏ tình này không nữa? Chỉ mới nghĩ tới điều đó thôi mà tim đã đập rộn ràng như có ai đang gõ vào lồng ngực ấy... liệu đứng trước anh thì sẽ ra sao? Khéo lại run lên như là đang lên cơn sốt rét ấy chưa biết chừng! “Ờ, run như lên cơn sốt rét thì như thế nào nhỉ? Run lập cập như mọi người diễn tả sao? Mình đã nhìn thấy ai lên cơn sốt rét đâu? Chỉ được cái thích văn vẻ thôi”... Em tự trách mình và dần dần bình tĩnh trở lại và nhủ thầm: “Không việc gì mà phải run và sợ trước anh cả! Có gì mà sợ cơ chứ? Anh hiền lành, dễ thương như vậy, sao mà phải e ngại? Nhưng mà có nên hát cho anh nghe không nhỉ? Nên chứ! Một tiếng nói từ trong sâu thẳm trả lời...”
Em mong ngày chóng qua, để chúng mình gặp nhau. Em nhìn đồng hồ liên tục và hồi hộp nhìn vầng dương từ từ lặn xuống. Ôi! Hoàng hôn sao mà đẹp thế. Những tia nắng như những dẻ quạt đủ mầu sắc đang tỏa ra khắp phía chân trời. Những cánh chim chao lượn trước quầng sáng như chào tạm biệt vầng dương trước khi khuất dạng. Mặt trời lúc này thật dễ thương, thật hiền dịu, em có thể nhìn thẳng vào mặt trời mà không bị chói mắt, không phải nheo mắt lại hay đeo kính... “Giá mà chúng mình được cùng nhau đi dạo lúc này và ngắm cảnh hoàng hôn thì tuyệt biết bao”, em thầm ao ước...
(Còn tiếp)
Nước Đức thứ Bảy ngày 1-5-2010
Trần Kim Lan

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét