" Đâu Cũng nh - Nh v quê hương - Ci ngun dân tc - M

y ai mà quên?" (TKL)

Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

Chuyến Tầu Vào Ga (9)

Tùy bút
CHUYẾN TẦU VÀO GA (9)

Anh thân yêu.


Em xin anh tha thứ, vì đã làm anh buồn và hiểu lầm, đến nỗi suốt đêm hờn ghen, mất ngủ vì em.
Như em đã kể với anh, anh Thành là người phụ trách thiếu nhi ở khu phố em ở và là người cùng phố. Anh ấy và em gặp nhau trong những buổi hoạt động hè ở khu phố.

Và từ đó, anh Thành và em trở nên thân quen. Hầu như tối thứ Bảy và Chúa Nhật nào anh Thành cũng đến nhà thăm em. Có hôm thì em cùng anh ấy về nhà anh ấy chơi hay đến thăm một số em thiếu nhi.
Thường thì mỗi khi anh ấy đến chơi, em mời anh Thành ra ngoài sân chơi, nói chuyện đàm đạo về văn học, về cuộc sống... Anh Thành rất yêu văn học và có ước muốn sẽ xin đi học đại học chuyên về văn học. Em rất thích nghe anh ấy nói chuyện và cũng rất mong anh ấy ghé nhà chơi. Nhưng, tình cảm chỉ dừng lại ở tình bạn.... Cho đến khi, em đang chuẩn bị để đến thăm anh như đã hẹn với anh, thì anh ấy đến chơi. Rất tự nhiên, em đã rủ anh ấy cùng đi đến thăm anh luôn thể. Và cũng rất vô tư, dọc đường, em cũng đã kể cho anh ấy nghe về anh, rằng anh là người yêu của em... Em đâu biết rằng, anh ấy cũng yêu em và đã rất buồn khi nghe em kể em đã có người yêu... Mãi đến khi cùng anh ấy trở về, dọc đường, anh Thành mới thổ lộ tình cảm với em, rằng anh ấy rất yêu em, yêu đã từ lâu lắm rồi, nhưng anh còn ngại ngùng chưa dám thổ lộ vì anh rất lãng mạn, đa tình, anh muốn để tình cảm ngấm dần, ngấm dần, rồi thổ lộ cũng chưa muộn... Anh ấy có ngờ đâu, đó lại là một thiếu sót lớn! Rằng chính vì sự chậm thổ lộ tình cảm với em, mà anh ấy đã không có em, vì anh ấy hiểu rằng, em đã rất yêu anh. Anh biết không, dọc đường hôm đó về, anh Thành buồn lắm, anh ấy nói: “Em biết không, anh hạnh phúc được đi bên em, nhưng anh buồn lắm, buồn muốn chết ngay lập tức ngay giữa lúc mà anh cảm thấy rất yêu đời!”, lòng vòng mãi thì anh ấy cũng thổ lộ rằng anh ấy đã yêu em biết bao, yêu từ ngay giây phút đầu gặp gỡ... Em đã thật sự xúc động trước tình cảm của anh ấy, vì thật ra, em cũng rất có cảm tình với anh ấy.... Nhưng thấy anh ấy chẳng nói gì, thì em nghĩ rằng chắc anh ấy chỉ qúy mến em như một người anh trai đối với em gái mà thôi. Em không thể bắc lên cân để cân đo tình cảm của hai người dành cho em như thế nào và tình cảm của em đối với anh và anh ấy ra sao. Nhưng có một điều rõ ràng là em yêu anh, đã nhận lời yêu anh, thì em không thể có tình cảm cho người khác được nữa. Anh Thành cũng cảm nhận thấy điều đó và rất buồn, anh chúc em và anh hạnh phúc. Anh Thành cũng rất có cảm tình với anh và gửi lời hỏi thăm anh nữa đấy. Vậy là anh hết lo lắng và băn khoăn, hờn ghen rồi chứ? Em hy vọng thế.
Vậy mà, anh lại vẫn còn ghen với anh ấy, mới thật là kỳ đấy! Anh còn nhớ đêm Giao thừa năm đó không? Em đã có nhã ý mời anh ấy cùng đi đón Giao thừa với chúng mình cho vui và rủ cả cô bạn gái của em nữa đi cùng, với mong muốn để hai người bạn thân của em gặp nhau, cùng cảnh “phòng không”, may ra nên duyên gắn bó với nhau chăng? Anh đã vui vẻ đi cùng chúng em, nhưng anh lại đã hờn ghen vô lý và tranh thủ giữa lúc đông người đang chờ đón Giao thừa ở hồ Gươm và biến mất lúc nào không hay... Lúc đó, chắc em lại vô ý, tíu tít nói chuyện với bạn gái và anh ấy, nên anh lại cảm thấy thừa, nên lặng lẽ bỏ đi làm cho buổi tối đó mất vui. Đêm Giao thừa năm đó qủa là buồn vì anh đã bỏ về. Anh Thành và cô bạn gái của em cũng biết em buồn nên buồn theo em. Tiếc rằng, cô bạn của em và anh ấy không phải duyên với nhau, nên ai đi đường nấy. Sau này, cô bạn của em lấy chồng sớm và hạnh phúc bên gia đình và con cái. Vài năm sau đó, sau khi tốt nghiệp Đại học, anh Thành cũng cưới vợ. Đám cưới anh Thành em cũng có đi dự. Và anh biết không, sau tiệc trà, anh Thành có mời em và một số người thân nữa cùng cô dâu chú rể chung vui tiệc mặn. Trong đó cũng có một cô gái cũng quen thân với em và anh Thành. Cô gái trẻ cũng rất yêu qúy anh Thành, nhưng chỉ dám ghi nhật ký và thổ lộ với em tình cảm với anh Thành mà thôi. Sau này, anh Thành cũng biết có bé mê anh Thành, nhưng anh Thành cũng chỉ coi như bạn... Suốt cả buổi tối đó, anh Thành không rời em lúc nào, ngồi cạnh em nói chuyện vui vẻ, tiếp cho em ăn... quên mất rằng còn có cô dâu và nhiều người thân nữa. Em đã nhắc khéo anh Thành chú ý nhưng anh Thành coi như không nghe thấy... và khi tan tiệc khuya lắm rồi mà anh ấy đã bỏ mặc cô dâu và mọi người để đưa tiễn em về tận nhà. Em thật khó xử qúa và càng khó xử hơn khi anh Thành thổ lộ vẫn rất yêu em và sẵn sàng từ hôn để được bên em, ngay trong đêm tân hôn của anh ấy. Em đã rất xúc động trước tình cảm mà anh Thành đã dành cho em. Em cũng đã khóc trước tình cảm chân thành của anh ấy. Nhưng em không thể làm theo ước muốn của anh ấy được, phần nghĩ về anh, phần nghĩ về vợ vừa cưới của anh ấy. Làm sao em và anh ấy có thể hạnh phúc được khi có một người đàn bà khác phải đau khổ? Cùng là phụ nữ, em luôn đứng về phía phụ nữ và em đã thành tâm chúc anh ấy hạnh phúc và hãy quên em... Anh ấy đã rất buồn khi chia tay em, Vợ anh ấy là bạn cùng học Đại học, còn trẻ, xinh xắn và rất dễ thương. Cả hai người đều được giữ lại trường giảng dạy. Cũng từ đó, em không có dịp để gặp lại anh Thành nữa. Em hy vọng rằng anh Thành sẽ hạnh phúc...
Đó là đêm Giao thừa không vui lắm của chúng mình, phải không anh? Nhưng chúng mình cũng có mấy đêm Giao thừa thật là vui vẻ và hạnh phúc bên nhau. Anh thường rủ thêm các bạn cùng học phổ thông đi đón Giao thừa. Tất cả các bạn anh còn cô đơn, chỉ có anh là có “đuôi” đi kèm là em thôi. Thế là gần chục nam mà chỉ có mình em là nữ thôi đấy! Em chẳng dám rủ anh Thành đi nữa, vì sợ anh buồn. Vả lại từ đêm Giao thừa ấy, em cũng không có dịp gặp lại anh ấy nữa. Em nghe nói anh Thành đã đi học Đại học, vì sau khi tốt nghiệp phổ thông, anh Thành đã nhập ngũ, nay trở về mới theo học đại học được. Anh biết không, cũng nhờ có hai lần anh hờn ghen với anh bạn của em ấy mà em mới hiểu anh yêu em nhiều biết bao nhiêu và em hạnh phúc lắm. Em rất thích lúc anh hờn ghen như thế, anh đã bỏ rơi em và say sưa đàn hát giống như anh Thành đã quên có sự hiện diện của anh để đàn hát vậy. Anh đàn và hát thật hay, tuy nhìn anh rất buồn, nhưng mà rất đáng yêu. Em thật hạnh phúc vì có anh, anh biết không? Anh còn nhớ đêm Giao thừa năm nào không? Chúng mình đã say sưa ăn uống ở nhà một người bạn của anh, rồi sau đó rủ nhau ra hồ Gươm để xem bắn pháo hoa. Vừa mới ra khỏi nhà một quãng thì lại phải kéo nhau về nhà bạn của anh vì một người bạn của anh có lẽ vì vui, đã uống qúa nhiều rượu và ra gió bị cảm. Vừa lo cho anh ấy, lại vừa buồn cười, vì anh ấy nói liên tục, nói huyên thuyên đủ chuyện trên trời dưới biển và lại nói cả tiếng Tây nữa, khiến mọi người cười ồ lên, chẳng hiểu anh ấy nói gì nữa?
Và anh còn nhớ đêm Giao thừa năm ấy không, anh đã chờ cho đúng phút giây thiêng liêng chuyển giao thời tiết của đất trời, để đặt lên môi em nụ hôn nồng thắm của anh, mà sau này chẳng bao giờ em có thể quên được. Anh còn nhớ bài thơ về đêm Giao thừa em viết tặng anh và đã hát anh nghe không? Em ghi lại để anh đọc và nhớ về em nghe:

GIAO THỪA

Hòa trong muôn dòng người
Chúng mình cùng dạo chơi
Chờ đón Giao thừa tới
Chờ phút giây tuyệt vời.

Hồ Gươm đông thật đông
Thoảng hương xuân thơm nồng
Tay cầm tay nắm chặt
Sợ lạc… giữa mênh mông…

Pháo bỗng nổ đì đoàng
Rực rỡ trời xuân sang
Vạn vật bừng tỏa sáng
Muôn người đều hân hoan!

Phút Giao thừa thiêng liêng
Phút tiễn đưa buồn phiền
Ao ước niềm vui mới
Môi anh chạm môi em…

(24-4-2010)

Anh thấy đấy, em yêu anh biết bao nhiêu. Em hạnh phúc biết bao nhiêu khi chúng mình bên nhau… Vậy mà, nỗi buồn đã đến với chúng mình... bắt đầu từ lúc anh nhận được tin sẽ đi nghiên cứu sinh ở nước bạn...

(Còn tiếp)

Nước Đức Chúa Nhật 8-8-2010
Trần Kim Lan

Không có nhận xét nào: