Và Phương cũng nhận được thư trả lời của Marc. Thư của Marc khiến Phương rất cảm động. Thư anh viết bao giờ cũng dài và tình cảm. Phương có cảm tưởng, dường như anh dành hết cả thời gian sau giờ làm việc, để viết thư cho Phương vậy
Một bữa, khi tuyết rơi đầy trời, cái lạnh cũng thấm vào tận xương cốt, Phương giở thư Marc ra đọc. Bức thư gợi lại lần đầu tiên hai người quen biết nhau…“Hôm ấy, cảm thấy buồn, Phương đã đến sàn nhảy. Nhưng vũ trường náo động, nhộn nhịp, không thu hút được Phương ngồi lại. Phương ra ngoài và ngồi một mình, ngắm cảnh trời sao. Phương tận hưởng hít thở khí trời, ngước nhìn những vì sao nhấp nháy đầy vẻ huyền bí, thơ mộng… Chợt Phương giật mình, vì tiếng người đàn ông nói tiếng Anh với giọng rất êm ái:
- Tôi có thể ngồi cạnh chị được không?
Phuơng quan sát rất nhanh người đàn ông:“Đó là một người ngoại quốc, có dáng người khỏe mạnh, cao, cân đối. Đặc biệt, ông ta có bộ râu quai nón được chăm chút khá cẩn thận và ánh mắt xanh thẳm như mây trời… Phương bối rối và lí nhí nói…“
… Đang mơ màng nghĩ về qúa khứ, Phương như vừa chợt tỉnh cơn mê, bởi tiếng điện thoại reo vang, Phương chạy lại cầm máy:
- Hallo Phương! Có khỏe không? Giọng Marc vang lên.
- Chào Marc! Cảm ơn, tôi vẫn khỏe. Còn anh có khỏe không? Phương vui vẻ hỏi lại.
- Cảm ơn! Tôi khỏe lắm! Cuộc sống của Phương thế nào? Tôi có thể đến thăm Phương được không? Marc ngập ngừng hỏi.
- Cuộc sống của tôi, không tốt, cũng không xấu. Cảm ơn anh đã có ý định đến thăm. Nhưng… Nhưng, lúc này, tôi chưa có thời gian! Tôi rất lấy làm tiếc! Phương buồn rầu trả lời.
- Không vấn đề! Tôi sẽ gọi điện cho bạn sau! Chúc Phương mọi điều tốt lành! Tạm biệt! Marc đáp lại vẫn với giọng vui vẻ.
- Cảm ơn anh nhiều vì đã gọi điện thoại! Chúc anh nhiều may mắn! Tạm biệt! Phương trả lời.
Trước sự nhiệt tình đến thăm của Marc, Phương vui lắm vì tình cảm của Marc dành cho mình. Nhưng, Phương đã từ chối cuộc đến thăm của Marc. Phương có rất nhiều thời gian. Nhưng, việc gặp lại Marc…“Anh ấy là một người đàn ông đáng yêu! Thời gian quen biết anh ấy rất ngắn, nhưng đó là những ngày tuyệt đẹp. Gặp lại anh ấy ư? Không! Không!“, Phương đã nghĩ và quyết định như vậy.
Và rất lâu, Phương đã không viết thư thăm hỏi Marc nữa, với hy vọng, anh sẽ quên Phương, cũng như Phương đang cố quên anh. Mặc dù vậy, năm tháng qua, sau lần gọi điện cho Phương ấy, anh lại viết thư cho Phương. Bức thư thật dầy, như mọi lần, và anh viết, sẽ đến thăm Phương sau dịp lễ Giáng Sinh. Phương định viết thư trả lời, song lại thôi. Tuy thế, Marc vẫn gọi điện thoại cho Phương:
- Hallo Phương! Có khỏe không? Tôi có thể đến thăm bạn được không? Marc hỏi với giọng đầy vui vẻ, hồn nhiên.
- Chào Marc! Cảm ơn, mình vẫn khỏe! Còn việc đến thăm thì rất tiếc là lúc này không thể được! Tôi rất lấy làm tiếc! Phương nhẹ nhàng trả lời.
- Không sao! Tôi sẽ chờ! Mong bạn mọi điều tốt lành! Tạm biệt! Marc trả lời vẫn với giọng vô tư ấy.
- Cảm ơn nhiều! Tạm biệt! Phương nhanh chóng bỏ máy xuống.
Thời gian lại trôi qua. Lại ba tháng nữa trôi nhanh. Phương vẫn im lặng không hề viết thư cho Marc. Phương nghĩ, chắc rồi Marc cũng sẽ quên mình thôi. Ấy thế mà, Marc vẫn tiếp tục gọi điện cho Phương:
- Hallo Phương! Có khỏe không? Marc hỏi.
- Cảm ơn! Mình khỏe! Còn bạn? Phương hỏi lại.
- Vâng, cảm ơn, mình khỏe lắm! Thế nào? Cuối cùng, bây giờ, thì mình có thể đến thăm bạn được chứ? Marc hỏi giọng hồi hộp.
- Đến thăm ư? Phuơng ngạc nhiên hỏi lại.
- Vâng! Đến thăm! Mình có thể đến thăm bạn được chứ? Marc sốt sắng hỏi lại.
“Anh là một người bạn chân thành. Anh qủa thật muốn đến thăm mình. Tại sao lại không? Tại sao lại không...?”, Phương nghĩ nhanh và vội trả lời:
-Vâng, bạn có thể đến thăm tôi!
- Ôi! Trời ơi! Vậy là bây giờ tôi có may mắn rồi! Tôi sẽ đến thăm bạn vào ngày 20-3, ngày ấy, bạn có thời gian không? Marc vui sướng hỏi.
- Vâng, ngày ấy thì được. Thế nhưng... Thế nhưng... Phương ngập ngừng nói.
- Nhưng mà sao? Marc lo lắng hỏi.
- Thế nhưng... Vì sao bạn lại muốn đến thăm tôi? Phương mạnh dạn hỏi.
- Tôi nghĩ về bạn rất nhiều, nhiều lắm! Chúng ta đã có những ngày rất đẹp bên nhau... Tôi muốn được gặp lại bạn... Chỉ đơn giản vậy thôi! Marc thành thật trả lời.
- Nhưng... Nhưng... tôi không thể hôn anh được nữa... như lần cuối cùng, trước lúc tạm biệt nhau... Phương lúng túng nói.
- Okey! Điều đó không sao! Chúng ta sẽ luôn luôn là bạn! Tôi muốn gặp lại bạn! Marc nói.
- Nhưng, qủa thật, chúng ta không thể... hôn nhau được nữa ! Vậy mà anh vẫn muốn đến thăm tôi ư? Phương cố gắng hỏi lại.
- Tất nhiên, Phương! Chúng ta sẽ giữ ở mức tình bạn, vậy được rồi chứ? Marc kiên trì hỏi lại.
“Anh qủa rất mong muốn đến thăm mình! Mình không thể và không thể từ chối trước một nhiệt tình như thế!” Phương suy nghĩ và trả lời dứt khoát:
- Vâng, tất nhiên! Tôi sẽ chờ bạn!
Như vậy, chỉ còn hai ngày nữa là anh sẽ đến. Phương đã băn khoăn, suy nghĩ rất nhiều:”Anh ấy đáng yêu qúa, dễ thương qúa! Và... Và chắc chắn là anh ấy yêu mình rồi... Nếu gặp lại anh ấy, qủa là vấn đề lớn... Mình không được phép gặp lại anh ấy...!”. Nghĩ vậy và Phương lục tìm số điện thoại của Marc. Vậy mà, thật đáng buồn sao, Phương không thể tìm thấy số điện thoại. Phương đành chờ đợi Marc đến với tâm trạng thực sự lo lắng... Rồi. chỉ còn sáu tiếng nữa là Marc sẽ bắt đầu lên tầu. Phương cố gắng lục soát lại một lần nữa thư từ và cuối cùng, Phương cũng tìm thấy số điện thoai của Marc. Phương cười mừng rỡ và vội vàng bấm số. Phương muốn nói rằng:”Làm ơn, xin đừng đến thăm tôi nữa! Chỉ bởi vì... Tôi không thể!”
Nhưng mà, thật không may mắn, Phương quay số điện thoại nhiều lần, trong nhiều giờ, mà không có ai cầm máy cả! Phương hoảng sợ vì giờ phút gặp mặt với Marc sắp tới:”Mình sẽ hôn anh ta mất thôi! Đó là điều chắc chắn rồi! Đó sẽ là điều không tốt! Đó sẽ là điều mình không muốn nữa! Ôi! Thiên Chúa Nhân Từ! Xin hãy giúp đỡ con! Xin hãy giúp đỡ con!” Và, lập tức, Phương qùy gối xuống sàn nhà, ngước mắt lên trời cao và thành khẩn kêu xin:” Ôi! Xin hãy giúp đỡ con! Con không thể gặp lại Marc! Con không thể! Hãy giúp đỡ con! Hãy giúp đỡ con! Làm ơn!”. Phương cầu xin với tất cả sự thành tâm và "Niềm Tin Nơi Thiên Chúa". Sau đó, Phương bình tâm, lên giường, đi ngủ. Phương ngủ rất ngon lành, như không có chuyện gì xảy ra. Đêm cũng nhanh chóng trôi qua. Phương nghĩ rằng, có lẽ bây giờ, Marc đang ở khách sạn rất gần Phương rồi. Nghĩ vậy, nhưng Phương cũng quay số máy điện thoại của Marc một lần nữa xem sao. Vẫn không có ai cầm máy. “Vậy chắc chắn, Marc đang ở rất gần mình rồi đây!” Phương nghĩ thầm, và một lần nữa, Phương qùy gối, cầu xin:” Ôi ! Chúa Lòng Lành! Hãy dẫn dắt con đi đúng hướng, như Ý Chúa! Marc sẽ đến thăm con, hãy giữ cho quan hệ của chúng con chỉ là tình bạn, mãi mãi là tình bạn! Hãy giúp đỡ con! Ôi! Chúa Nhân Từ!”
Và rồi, với "Niềm Tin Nơi Thiên Chúa", Phương bình thản chờ Marc đến thăm tại nhà. Thế rồi, Phương đã chờ... chờ suốt cả ngày, không dám đi ra khỏi nhà, sợ Marc đến bất chợt chăng? Rồi đêm buông xuống. Màn đêm tĩnh mịch , yên ắng... Vậy mà lòng Phương thấy rối bời...”Anh đã không đến! Vì lý do gì vậy? Chắc là anh đã suy nghĩ lại và quyết định không đi nữa? Sao Marc lại không gọi điện cho mình? Có lẽ nào Marc giận mình ư? Anh không đến! Mình không tin là anh đã lỡ hẹn! Vậy có điều gì đây?...” Phương suy nghĩ mung lung, mặc dù, thở phào nhẹ nhõm... Vì Marc không đến! Phương vẫn không yên tâm được vì lo lắng, không hiểu nguyên nhân nào mà Marc không đến???
Nhưng Phương cũng không phải băn khoăn lâu. Chiều tối hôm sau, Marc đã gọi điện cho Phương:
- Hallo Phương! Ngày hôm qua, cả ngày, tôi đã ở trên thành phố nơi bạn ở. Nhưng tôi đã không thể đến thăm bạn được! Tôi lấy làm tiếc vô cùng! Marc buồn bã báo tin.
- Tại sao thế? Chuyện gì đã xảy ra? Tôi đã nấu cơm, chờ bạn cả ngày ở nhà! Phương trả lời với giọng ngạc nhiên, không thể tin được.
- Tôi xin lỗi! Cái đầu của tôi ngu ngốc qúa! Tôi đã quên thư và địa chỉ của bạn ở nhà! Tôi lấy làm ân hận vô cùng! Tôi đã viết một lá thư rất dài, kể về ngày trên thành phố bạn ở với đầy sự thất vọng, chán chường vì không thể lần mò tìm được nhà bạn. Tôi đã gửi thư qua bưu điện trước khi gọi điện cho bạn rồi! Tôi hy vọng, bạn sẽ hiểu tôi và tha thứ cho tôi! Marc nói như khóc.
- Ôi! Thật vậy sao? Thật là điều đáng tiếc! Nhưng bạn đừng lo lắng và buồn rầu làm gì! Cảm ơn nhiều vì sự đến thăm của bạn trên thành phố tôi ở! Cảm ơn nhiều! Mong bạn mọi điều tốt lành! Phương vừa cười, vừa khóc nói.
Vừa bỏ máy điện thoại xuống, Phương vội vã qùy gối, hướng mặt lên trời cao, dâng lời Tạ Ơn:” Ôi! Thiên Chúa Tối Cao! Có thực rằng, Ngài đã nghe lời con cầu xin và đã giúp con tránh điều khó xử? Thật tuyệt diệu thay "Niềm Tin Nơi Thiên Chúa" và đã được Chúa đoái tới! Tạ Ơn Chúa!” :omhon:
Nhưng... Hỡi ôi! Thật cũng đáng yêu sao tình cảm của Marc! Và cũng thật buồn sao... Bởi vì, Phương không thể, không muốn gặp lại Marc nữa, chỉ bởi vì, bởi vì... Một điểu dễ hiểu: ”Marc là người đã có gia đình riêng!”
Nước Đức ngày 6-4-1993
Trần kim Lan

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét