1- MƠ CƯỠI RỒNG

Đêm mơ, được cưỡi rồng bay
Giấc mơ còn đến ngày này, chẳng phai!
Rồng xanh, vàng trắng, rất oai
Lượn vòng, bay lướt dài dài Thành Đô…

Đêm mơ, được cưỡi rồng bay
Giấc mơ còn đến ngày này, chẳng phai!
Rồng xanh, vàng trắng, rất oai
Lượn vòng, bay lướt dài dài Thành Đô…
Qua nhà, ngó xuống, ngẩn ngơ
Mơ mà như thật, chẳng ngờ… chiêm bao!
Mừng vui, tay vẫy, tay chào
Thành Đô, chìm lắng, lao xao gió Hè…
Cưỡi rồng bay… thật hay mê
Thật, mơ, mơ thật... rồng về, thật mơ?
(Hà Nội đêm Hè 1969/Đức 5-8- 2009)
2- RỒNG VIỆT NAM AIRLINES
Hai mươi năm, thật không ngờ
Việt Nam “rồng sắt” đón chờ hồi hương...
Bao năm viễn xứ tha phương
Trùng dương vời vợi không đường ngược xuôi
Phải chăng định mệnh, cơ trời
Rồng thật, rồng sắt – cũng thời rồng thiêng?
Điềm trời, báo trước truân chuyên
Tha phương, lạc bước ưu phiền đa mang...
Ơn trời, cũng bớt gian nan
Quê hương hai ngả, sang trang cuộc đời
“Tiếng Lòng” trang trải cùng người
Nàng thơ cất cánh, gieo lời yêu thương...
(Nước Đức 25-1-2010)
3- TRỞ VỀ QUÊ MẸ
Nắng vàng rực rỡ Đông phương
Mây bay, tuyết trắng, mờ sương non ngàn
Rồng Việt Nam Airlines sen vàng
Vươn mình cất cánh, mơ màng nàng thơ…
Mười tám năm lẻ, không ngờ
Mừng vui được thấy bến bờ quê hương
Vàng hoe nắng sớm mai hường
Hương quê rạo rực, lệ vương vương lòng…
Tháng năm dằng dặc chờ trông
Đêm ngày khắc khoải, mênh mông cội nguồn…
Trở về quê mẹ thân thương
Lệ mừng tan hết đau buồn, mẹ ơi!
(Frankfurt am Mein 14 giờ 30 ngày 25-1-2010
Hà Nội 7 giờ 25 sáng ngày 26-1-2010 (11-12/12 Kỷ Sửu)
4- ĐÂU RỒI HÀ NỘI
Đâu rồi Hà Nội của tôi
Ngẩn ngơ, ngơ ngẩn, bồi hồi, ngẩn ngơ…
Ầm ầm xe máy, ô tô
Hà thành trầm mặc, bây giờ, còn đâu?
Người, xe san sát chen nhau
Lách, luồn, ùn tắc… đau đầu ngày, đêm
Đâu rồi cuộc sống êm đềm
Người đông, đất hẹp, đua chen thương trường…
Quảng cáo giăng khắp phố phường
Nhà cao, nhà thấp… phô trương giầu, nghèo…
Mừng đời, đã bớt gieo neo
Rùa thiêng lấp ló… dõi theo dòng người…
(Hà Nội thứ Ba ngày 26-1-2010 )
5- ĐỔI MỚI
Qua rồi cơm độn mì, khoai
Qua rồi bao cấp, mệt nhoài phiếu tem
Qua rồi, bom đạn ngày đêm
Đêm ngày báo động rú lên từng hồi
Chiến tranh, bạo lực qua rồi
Được, thua, mất mát… một thời đã qua…
Giờ đây cuộc sống đơm hoa
Bán buôn tấp nập, chợ xa, chợ gần…
Khắp nơi cửa tiệm, cao tầng
Của ăn, của để… lòng dân vui mừng
Nơi nơi cuộc sống tưng bừng
Văn thơ, lễ hội… mọi vùng đua chen…
Nhà nhà mua, đốt âm tiền
Vàng, bạc, mũ áo… khói đen bịt bùng
Văn Miếu thành nơi “âm cung“
Thí sinh háo hức mua “xin chữ“ Tài…
Khổ thân rùa, người sờ hoài
Đầu rùa mài nhẵn, tiền mai chất đầy
Chữ “Tài“ hay chữ “Tai“ đây?
Người xưa ngơ ngác… “Thời nay dị thường“
Xe, người, ùn tắc đầy đường
Thành Đô ngạt thở, phố phường bụi, xăng…
Còn đâu hương sữa, hương lan…
Ầm ầm xe máy, oàng oàng tai nghe
Khắp nơi, người vẫn ào về
Bán rong, ở đợ… làm thuê tối ngày…
(Cảm xúc sau gần hai mươi năm, trở lại thăm quê hương)
Hà Nội ngày 16-2-2010 (ngày 3 Tết Canh Dần)
6- HOÀNG THÀNH THĂNG LONG
Ngàn năm thành cổ hôm nay
Kiều bào khắp chốn về đây: Hoàng Thành
Dâng hương, cầu nguyện phước lành
Để dân nước Việt bình an, mạnh giầu…
Để dòng Lạc Việt năm Châu
Ở đâu cũng nhớ nhắc nhau về nguồn
Dẫu xa đến mấy, vẫn gần
Là con dân Việt tương thân, tương đồng!
Tưng bừng yến tiệc Bảo Sơn
Ca trù, nhạc khúc mê hồn dân ca…
Mừng Xuân tình nghĩa đậm đà
Cảm ơn quê mẹ, phương xa, nhớ về…
(Hà Nội ngày 10-2-2010/23-12 Kỷ Sửu)
7- TRÙNG PHÙNG GẶP GỠ
Viễn phương mang nhớ lê thê
Trùng phùng gặp gỡ… thỏa thuê vui mừng!
Gia đình, bè bạn tưng bừng
Vui say ăn, uống, tiệc tùng liên miên
Mười tám năm, bước truân chuyên
Anh em xa cách, bạn hiền cách xa
Bốn anh em, lại một nhà
Mừng vui khôn xiết, thật là mừng vui!
Quan san cách trở ngậm ngùi
Bao thương, bao nhớ, ngọt bùi sẻ chia…
Ở nơi thế giới bên kia
Cha mẹ… chắc cũng “đi hia“… về trần
“Mừng con, cháu, chắt an khang
Mừng “con gái rượu“… gian nan qua rồi…“
Dẫu vui, lệ vẫn đầy vơi
Buồn thương cha mẹ cách vời Âm Dương…
(Sau hơn 18 năm xa quê hương, trở về)
26-1/22-2-2010
(10-12 Kỷ Sửu/9 Tết Canh Dần)
8- VIẾNG MỘ
Hôm nay, sau những dặm trường
Viếng mồ cha mẹ… lệ vương rơi hoài…
Tiễn con, cha vẫn mỉm cười
“Mong con gìn giữ, để đời bình yên!”
Giờ đây, đời bớt ưu phiền
Con về... cha đã tới miền viễn du...
Chị dâu, nơi bến mịt mù
Bao người thương nữa... cõi hư vô rồi...
Sụt sùi, nức nở, lệ rơi
“Cầu xin cha mẹ... Nước Trời siêu thăng!”
Lỗi nghì trĩu nặng tháng năm
“Cúi xin cha mẹ... muôn phần thứ tha!”
(31-1-2010/17-12 Kỷ Sửu)
9- NHÀ XƯA
Đâu rồi cây nhãn năm xưa
Nhãn lồng ngọt lịm, nắng mưa đã từng?
Đâu hoàng lan tỏa thơm lừng?
Nhà xưa, phố cũ, người dưng ở rồi!
Cao tầng, biệt thự, nhà người
Để thương, để nhớ, lệ rơi vơi đầy…
Người xưa, nay trở về đây
Lặng nhìn phố cũ, lặng ngây nhớ nhà…
Xưa đây là chính nhà ta
Thiên Thần ngự đến… chẳng nhòa tháng năm…
Nửa đời người cùng thăng, trầm
Chiến tranh, bom đạn, mênh mang vui, buồn…
Người đây, nhà cũ chẳng còn
Nhớ thương một thuở, bồn chồn ngước trông…
Ước chi, thời gian ngược dòng
Để ta về lại, sống trong nhà mình!
(8-2-2010)
10- DU XUÂN
(Thân tặng các bạn Blogtiengviet Hà thành…)
Ngày Xuân nắng trải lung linh
Vườn hồng khoe sắc, tươi xinh cúc, đào…
Hoa ban tim tím, ngọt ngào
Hà thành rực rỡ, xôn xao hương rừng
Chị em tay bắt, mặt mừng
Vui Xuân tình nghĩa, tưng bừng nâng ly...
Mạng ảo, đời thật, khác chi
Văn, thơ... cầu nối nẻo đi tâm hồn...
Du Xuân, gió lướt, mây vờn
Nguyện cầu, chúc phước... vườn hồng lang thang
Dịu dàng, duyên dáng, điệu đàng
Kề vai, sát cánh... nồng nàn Xuân sang...
(18-2-2010/5 Tết Canh Dần)
11- SÔNG TÔ LỊCH
Lượn lờ, ngang dọc Tràng An
Dòng sông Tô Lịch ngày càng khó thương
Đen ngòm, thoang thoảng “mùi hương“
Hơi nồng khắp phố, mọi phường thành Đô…
Gắng công đắp đập, xây bờ
Nhưng sông chở nặng mùi dơ lâu đời…
Làm sao đây, hỡi người ơi
Lấp sông Tô Lịch, hay dời sông đi?
Nên chăng, giữa chốn kinh kỳ
Một dòng nước thải đen xì, chảy quanh?
Làm sao không khí trong lành
“Sông ngầm“, chắc phải xây thành tương lai!“
(H à N ội 26-1/22-2-2010)
12- TIẾNG GÀ GÁY
Tiếng gà gáy vọng ban mai
Mơ màng bừng tỉnh… ngỡ ai gọi mình
Thì ra tiếng gọi bình minh
Giục người thức dậy, khiến tim ngỡ ngàng…
Tiếng gà giục giã vang vang
Giữa thành Hà Nội… dâng tràn niềm yêu!
Hương quê, cùng tiếng gà kêu
Nghe như tiếng sáo phiêu diêu non ngàn
Tiếng gà gáy vọng Tràng An
Cùng lời rao sớm hàng ăn ngọt ngào
Giục người: “Mau dậy đi nào
Bình minh đã tới… xôn xao đất trời!“
Tiếng gà xao động lòng người
“Dẫu xa, mãi nhớ - quê tôi, lại về!“
(Hà Nội 26-1/22-2-2010)
13- THÁP BÚT
Hồ Gươm, Tháp Bút ngay kề
Ghi bao chiến tích, câu thề nước Nam…
Để nhắc con cháu Tràng An
Thành Đô gìn giữ, giang san trường tồn!
Giữ từng tấc đất, dòng sông…
Xứng danh con cháu Lạc Hồng oai linh!
Nghiêng nghiêng Tháp Bút soi mình
Rùa thiêng, kiếm báu lung linh, thầm thì…
Bút rồng, nhắc nhở kinh kỳ
“Văn minh, lịch sự, đua thi hiền tài…
Thăng Long bền vững lâu dài
Dân giầu, nước mạnh, tương lai huy hoàng…“
(Hà Nội 30-1-2010)
14- PHỐ CŨ
Phố cũ, nhà xưa dạo ngang
Chơ vơ biệt thư, hoe vàng nắng hanh…
Cây nhà vẫn thẫm màu xanh
Mặc người thay đổi, đua tranh xây lầu.
Ầm ào, mặc kệ nơi đâu
Nơi đây yên tĩnh, thẳm sâu yên bình…
Người ơi! Còn nhớ chút tình
Năm xưa… thuở ấy… lung linh tơ lòng?
Trường đời cách núi, ngăn sông
Tình người vẫn mãi mênh mông tháng ngày…
(19-2-2010)
15- CHIA TAY
Bình yên còn đó, nơi này
Nhà xưa, nay cũng đã xây nhà lầu
Gợi lòng ký ức thẳm sâu
Mênh mang trời nhớ, biển sầu yêu thương…
Nhớ từng góc phố, con đường
Sánh vai dạo bước phố phường thành Đô
Trăng loang theo bước tình thơ
Theo làn gió thoảng, hương mơ nồng nàn…
Hương quỳnh, hương sữa, hương lan…
Quện hòa quấn quýt… mênh mang tình mình…
Không ngờ, mệnh số vô tình
Chia uyên, rẽ thúy… để tim lệ tràn…
Quỳnh hương nồng thoảng tháng năm
Tình xưa… lệ chảy… chẳng cầm… người ơi!
Nhà lầu, người ở đâu rồi?
Ngước nhìn…không dám… hỏi người còn chăng?
Sợ rằng, thức động trăng rằm
Nên đành lặng lẽ… âm thầm chia tay…
(19-2-2010)
16- QÙA TẶNG
Tha phương vời vợi trời Tây
Mênh mang thương nhớ, vơi đầy nhớ thương
Dẫu đời trải lắm phong sương
Hương tình thuở ấy… mãi vương vương hoài…
Dẫu xa, tình chẳng phôi phai
Tình còn theo mãi, theo dài tháng năm
Còn vầng trăng… khóc âm thầm
Còn hương quỳnh mãi nồng nàn, người ơi!
“Tiếng lòng“… thầm gửi tặng người
Mong người nhận được… mong lời mê say…
(22-2-2010)
17- HẸN EM
Hương ơi! Chị đã về đây
Mà chưa tới được tỏ bày cùng em
Nhưng mà chị chẳng thể quên
Em gái bé nhỏ, nàng tiên cõi trần
Dù đời ngắn ngủi tấc gang
Hình em vẫn mãi thế gian chẳng nhòa…
Sông Mã còn tiếng khóc òa
Thương em bé bỏng, nụ hoa sớm lìa
Hẹn em, rồi nữa, mai kia
Chị về quê mẹ, sẻ chia thương buồn…
Dẫu xa, luôn nhớ cội nguồn
Trường đời chìm nổi… quê hương vẫn là…
Vẫn là quê mẹ sinh ra
"Nguồn thương, bể nhớ... ông bà, người thân..."
(22-2-2010)
18- CHƯA XA ĐÃ NHỚ
Thời gian lặng lẽ trôi dần
Bâng khuâng xao xuyến, bần thần chia ly…
Ngậm ngùi cất bước ra đi
Đêm Xuân se lạnh, thầm thì lời thương
“Thôi tạm biệt nhé, quê hương
Thôi chào Hà Nội, Hồ Gươm, Tháp rùa…“
Dùng dằng lưu luyến, tiễn đưa
Muốn mang theo cả… người xưa, gia đình…
Thăng Long đô hội ân tình
Ngàn xưa văn hiến… theo mình viễn du!
Rồng Việt Nam Airlines nhẹ ru
“Thôi chào Hà Nội, Hè Thu… lại về!“
Lệ đâu bỗng chảy tràn trề
Chưa xa, đã nhớ… đã mê xum vầy…
(25-1/22-2010)
19- NHỜ TRỜI
Du hành nhẹ bước thang mây
Đi về thuận lợi, nắng đầy Thành Đô
Viễn phương… mang cả Tây hồ
Tháp Rùa trầm mặc xô bờ sóng xanh
Mang theo bao ước mơ lành
Bao thương, bao nhớ, long lanh nắng vàng…
Nhờ Trời, thượng lộ bình an
Hồn thơ dâng cảm, muôn vàn: Tạ Ơn!
(Hà Nội Thứ Hai ngày 22-2-2010/9 Tết Canh Dần)
Trần Kim Lan

Mừng vui, tay vẫy, tay chào
Thành Đô, chìm lắng, lao xao gió Hè…
Cưỡi rồng bay… thật hay mê
Thật, mơ, mơ thật... rồng về, thật mơ?
(Hà Nội đêm Hè 1969/Đức 5-8- 2009)
2- RỒNG VIỆT NAM AIRLINES
Hai mươi năm, thật không ngờ
Việt Nam “rồng sắt” đón chờ hồi hương...
Bao năm viễn xứ tha phương
Trùng dương vời vợi không đường ngược xuôi
Phải chăng định mệnh, cơ trời
Rồng thật, rồng sắt – cũng thời rồng thiêng?
Điềm trời, báo trước truân chuyên
Tha phương, lạc bước ưu phiền đa mang...
Ơn trời, cũng bớt gian nan
Quê hương hai ngả, sang trang cuộc đời
“Tiếng Lòng” trang trải cùng người
Nàng thơ cất cánh, gieo lời yêu thương...
(Nước Đức 25-1-2010)
3- TRỞ VỀ QUÊ MẸ
Nắng vàng rực rỡ Đông phương
Mây bay, tuyết trắng, mờ sương non ngàn
Rồng Việt Nam Airlines sen vàng
Vươn mình cất cánh, mơ màng nàng thơ…
Mười tám năm lẻ, không ngờ
Mừng vui được thấy bến bờ quê hương
Vàng hoe nắng sớm mai hường
Hương quê rạo rực, lệ vương vương lòng…
Tháng năm dằng dặc chờ trông
Đêm ngày khắc khoải, mênh mông cội nguồn…
Trở về quê mẹ thân thương
Lệ mừng tan hết đau buồn, mẹ ơi!
(Frankfurt am Mein 14 giờ 30 ngày 25-1-2010
Hà Nội 7 giờ 25 sáng ngày 26-1-2010 (11-12/12 Kỷ Sửu)
4- ĐÂU RỒI HÀ NỘI
Đâu rồi Hà Nội của tôi
Ngẩn ngơ, ngơ ngẩn, bồi hồi, ngẩn ngơ…
Ầm ầm xe máy, ô tô
Hà thành trầm mặc, bây giờ, còn đâu?
Người, xe san sát chen nhau
Lách, luồn, ùn tắc… đau đầu ngày, đêm
Đâu rồi cuộc sống êm đềm
Người đông, đất hẹp, đua chen thương trường…
Quảng cáo giăng khắp phố phường
Nhà cao, nhà thấp… phô trương giầu, nghèo…
Mừng đời, đã bớt gieo neo
Rùa thiêng lấp ló… dõi theo dòng người…
(Hà Nội thứ Ba ngày 26-1-2010 )
5- ĐỔI MỚI
Qua rồi cơm độn mì, khoai
Qua rồi bao cấp, mệt nhoài phiếu tem
Qua rồi, bom đạn ngày đêm
Đêm ngày báo động rú lên từng hồi
Chiến tranh, bạo lực qua rồi
Được, thua, mất mát… một thời đã qua…
Giờ đây cuộc sống đơm hoa
Bán buôn tấp nập, chợ xa, chợ gần…
Khắp nơi cửa tiệm, cao tầng
Của ăn, của để… lòng dân vui mừng
Nơi nơi cuộc sống tưng bừng
Văn thơ, lễ hội… mọi vùng đua chen…
Nhà nhà mua, đốt âm tiền
Vàng, bạc, mũ áo… khói đen bịt bùng
Văn Miếu thành nơi “âm cung“
Thí sinh háo hức mua “xin chữ“ Tài…
Khổ thân rùa, người sờ hoài
Đầu rùa mài nhẵn, tiền mai chất đầy
Chữ “Tài“ hay chữ “Tai“ đây?
Người xưa ngơ ngác… “Thời nay dị thường“
Xe, người, ùn tắc đầy đường
Thành Đô ngạt thở, phố phường bụi, xăng…
Còn đâu hương sữa, hương lan…
Ầm ầm xe máy, oàng oàng tai nghe
Khắp nơi, người vẫn ào về
Bán rong, ở đợ… làm thuê tối ngày…
(Cảm xúc sau gần hai mươi năm, trở lại thăm quê hương)
Hà Nội ngày 16-2-2010 (ngày 3 Tết Canh Dần)
6- HOÀNG THÀNH THĂNG LONG
Ngàn năm thành cổ hôm nay
Kiều bào khắp chốn về đây: Hoàng Thành
Dâng hương, cầu nguyện phước lành
Để dân nước Việt bình an, mạnh giầu…
Để dòng Lạc Việt năm Châu
Ở đâu cũng nhớ nhắc nhau về nguồn
Dẫu xa đến mấy, vẫn gần
Là con dân Việt tương thân, tương đồng!
Tưng bừng yến tiệc Bảo Sơn
Ca trù, nhạc khúc mê hồn dân ca…
Mừng Xuân tình nghĩa đậm đà
Cảm ơn quê mẹ, phương xa, nhớ về…
(Hà Nội ngày 10-2-2010/23-12 Kỷ Sửu)
7- TRÙNG PHÙNG GẶP GỠ
Viễn phương mang nhớ lê thê
Trùng phùng gặp gỡ… thỏa thuê vui mừng!
Gia đình, bè bạn tưng bừng
Vui say ăn, uống, tiệc tùng liên miên
Mười tám năm, bước truân chuyên
Anh em xa cách, bạn hiền cách xa
Bốn anh em, lại một nhà
Mừng vui khôn xiết, thật là mừng vui!
Quan san cách trở ngậm ngùi
Bao thương, bao nhớ, ngọt bùi sẻ chia…
Ở nơi thế giới bên kia
Cha mẹ… chắc cũng “đi hia“… về trần
“Mừng con, cháu, chắt an khang
Mừng “con gái rượu“… gian nan qua rồi…“
Dẫu vui, lệ vẫn đầy vơi
Buồn thương cha mẹ cách vời Âm Dương…
(Sau hơn 18 năm xa quê hương, trở về)
26-1/22-2-2010
(10-12 Kỷ Sửu/9 Tết Canh Dần)
8- VIẾNG MỘ
Hôm nay, sau những dặm trường
Viếng mồ cha mẹ… lệ vương rơi hoài…
Tiễn con, cha vẫn mỉm cười
“Mong con gìn giữ, để đời bình yên!”
Giờ đây, đời bớt ưu phiền
Con về... cha đã tới miền viễn du...
Chị dâu, nơi bến mịt mù
Bao người thương nữa... cõi hư vô rồi...
Sụt sùi, nức nở, lệ rơi
“Cầu xin cha mẹ... Nước Trời siêu thăng!”
Lỗi nghì trĩu nặng tháng năm
“Cúi xin cha mẹ... muôn phần thứ tha!”
(31-1-2010/17-12 Kỷ Sửu)
9- NHÀ XƯA
Đâu rồi cây nhãn năm xưa
Nhãn lồng ngọt lịm, nắng mưa đã từng?
Đâu hoàng lan tỏa thơm lừng?
Nhà xưa, phố cũ, người dưng ở rồi!
Cao tầng, biệt thự, nhà người
Để thương, để nhớ, lệ rơi vơi đầy…
Người xưa, nay trở về đây
Lặng nhìn phố cũ, lặng ngây nhớ nhà…
Xưa đây là chính nhà ta
Thiên Thần ngự đến… chẳng nhòa tháng năm…
Nửa đời người cùng thăng, trầm
Chiến tranh, bom đạn, mênh mang vui, buồn…
Người đây, nhà cũ chẳng còn
Nhớ thương một thuở, bồn chồn ngước trông…
Ước chi, thời gian ngược dòng
Để ta về lại, sống trong nhà mình!
(8-2-2010)
10- DU XUÂN
(Thân tặng các bạn Blogtiengviet Hà thành…)
Ngày Xuân nắng trải lung linh
Vườn hồng khoe sắc, tươi xinh cúc, đào…
Hoa ban tim tím, ngọt ngào
Hà thành rực rỡ, xôn xao hương rừng
Chị em tay bắt, mặt mừng
Vui Xuân tình nghĩa, tưng bừng nâng ly...
Mạng ảo, đời thật, khác chi
Văn, thơ... cầu nối nẻo đi tâm hồn...
Du Xuân, gió lướt, mây vờn
Nguyện cầu, chúc phước... vườn hồng lang thang
Dịu dàng, duyên dáng, điệu đàng
Kề vai, sát cánh... nồng nàn Xuân sang...
(18-2-2010/5 Tết Canh Dần)
11- SÔNG TÔ LỊCH
Lượn lờ, ngang dọc Tràng An
Dòng sông Tô Lịch ngày càng khó thương
Đen ngòm, thoang thoảng “mùi hương“
Hơi nồng khắp phố, mọi phường thành Đô…
Gắng công đắp đập, xây bờ
Nhưng sông chở nặng mùi dơ lâu đời…
Làm sao đây, hỡi người ơi
Lấp sông Tô Lịch, hay dời sông đi?
Nên chăng, giữa chốn kinh kỳ
Một dòng nước thải đen xì, chảy quanh?
Làm sao không khí trong lành
“Sông ngầm“, chắc phải xây thành tương lai!“
(H à N ội 26-1/22-2-2010)
12- TIẾNG GÀ GÁY
Tiếng gà gáy vọng ban mai
Mơ màng bừng tỉnh… ngỡ ai gọi mình
Thì ra tiếng gọi bình minh
Giục người thức dậy, khiến tim ngỡ ngàng…
Tiếng gà giục giã vang vang
Giữa thành Hà Nội… dâng tràn niềm yêu!
Hương quê, cùng tiếng gà kêu
Nghe như tiếng sáo phiêu diêu non ngàn
Tiếng gà gáy vọng Tràng An
Cùng lời rao sớm hàng ăn ngọt ngào
Giục người: “Mau dậy đi nào
Bình minh đã tới… xôn xao đất trời!“
Tiếng gà xao động lòng người
“Dẫu xa, mãi nhớ - quê tôi, lại về!“
(Hà Nội 26-1/22-2-2010)
13- THÁP BÚT
Hồ Gươm, Tháp Bút ngay kề
Ghi bao chiến tích, câu thề nước Nam…
Để nhắc con cháu Tràng An
Thành Đô gìn giữ, giang san trường tồn!
Giữ từng tấc đất, dòng sông…
Xứng danh con cháu Lạc Hồng oai linh!
Nghiêng nghiêng Tháp Bút soi mình
Rùa thiêng, kiếm báu lung linh, thầm thì…
Bút rồng, nhắc nhở kinh kỳ
“Văn minh, lịch sự, đua thi hiền tài…
Thăng Long bền vững lâu dài
Dân giầu, nước mạnh, tương lai huy hoàng…“
(Hà Nội 30-1-2010)
14- PHỐ CŨ
Phố cũ, nhà xưa dạo ngang
Chơ vơ biệt thư, hoe vàng nắng hanh…
Cây nhà vẫn thẫm màu xanh
Mặc người thay đổi, đua tranh xây lầu.
Ầm ào, mặc kệ nơi đâu
Nơi đây yên tĩnh, thẳm sâu yên bình…
Người ơi! Còn nhớ chút tình
Năm xưa… thuở ấy… lung linh tơ lòng?
Trường đời cách núi, ngăn sông
Tình người vẫn mãi mênh mông tháng ngày…
(19-2-2010)
15- CHIA TAY
Bình yên còn đó, nơi này
Nhà xưa, nay cũng đã xây nhà lầu
Gợi lòng ký ức thẳm sâu
Mênh mang trời nhớ, biển sầu yêu thương…
Nhớ từng góc phố, con đường
Sánh vai dạo bước phố phường thành Đô
Trăng loang theo bước tình thơ
Theo làn gió thoảng, hương mơ nồng nàn…
Hương quỳnh, hương sữa, hương lan…
Quện hòa quấn quýt… mênh mang tình mình…
Không ngờ, mệnh số vô tình
Chia uyên, rẽ thúy… để tim lệ tràn…
Quỳnh hương nồng thoảng tháng năm
Tình xưa… lệ chảy… chẳng cầm… người ơi!
Nhà lầu, người ở đâu rồi?
Ngước nhìn…không dám… hỏi người còn chăng?
Sợ rằng, thức động trăng rằm
Nên đành lặng lẽ… âm thầm chia tay…
(19-2-2010)
16- QÙA TẶNG
Tha phương vời vợi trời Tây
Mênh mang thương nhớ, vơi đầy nhớ thương
Dẫu đời trải lắm phong sương
Hương tình thuở ấy… mãi vương vương hoài…
Dẫu xa, tình chẳng phôi phai
Tình còn theo mãi, theo dài tháng năm
Còn vầng trăng… khóc âm thầm
Còn hương quỳnh mãi nồng nàn, người ơi!
“Tiếng lòng“… thầm gửi tặng người
Mong người nhận được… mong lời mê say…
(22-2-2010)
17- HẸN EM
Hương ơi! Chị đã về đây
Mà chưa tới được tỏ bày cùng em
Nhưng mà chị chẳng thể quên
Em gái bé nhỏ, nàng tiên cõi trần
Dù đời ngắn ngủi tấc gang
Hình em vẫn mãi thế gian chẳng nhòa…
Sông Mã còn tiếng khóc òa
Thương em bé bỏng, nụ hoa sớm lìa
Hẹn em, rồi nữa, mai kia
Chị về quê mẹ, sẻ chia thương buồn…
Dẫu xa, luôn nhớ cội nguồn
Trường đời chìm nổi… quê hương vẫn là…
Vẫn là quê mẹ sinh ra
"Nguồn thương, bể nhớ... ông bà, người thân..."
(22-2-2010)
18- CHƯA XA ĐÃ NHỚ
Thời gian lặng lẽ trôi dần
Bâng khuâng xao xuyến, bần thần chia ly…
Ngậm ngùi cất bước ra đi
Đêm Xuân se lạnh, thầm thì lời thương
“Thôi tạm biệt nhé, quê hương
Thôi chào Hà Nội, Hồ Gươm, Tháp rùa…“
Dùng dằng lưu luyến, tiễn đưa
Muốn mang theo cả… người xưa, gia đình…
Thăng Long đô hội ân tình
Ngàn xưa văn hiến… theo mình viễn du!
Rồng Việt Nam Airlines nhẹ ru
“Thôi chào Hà Nội, Hè Thu… lại về!“
Lệ đâu bỗng chảy tràn trề
Chưa xa, đã nhớ… đã mê xum vầy…
(25-1/22-2010)
19- NHỜ TRỜI
Du hành nhẹ bước thang mây
Đi về thuận lợi, nắng đầy Thành Đô
Viễn phương… mang cả Tây hồ
Tháp Rùa trầm mặc xô bờ sóng xanh
Mang theo bao ước mơ lành
Bao thương, bao nhớ, long lanh nắng vàng…
Nhờ Trời, thượng lộ bình an
Hồn thơ dâng cảm, muôn vàn: Tạ Ơn!
(Hà Nội Thứ Hai ngày 22-2-2010/9 Tết Canh Dần)
Trần Kim Lan


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét