(Họa bài: Tuổi cao – TG: Hồ Văn Thiện)

Cuối nẻo dương trần bỗng nhẹ tênh
Chim trời rã cánh lực công kềnh
Khi mưa khúc khắc thân dèo dặt
Lúc nắng vật vờ bóng đểnh đênh
Dắt díu ngày ngày Đường thể luật
Lượn lờ tối tối khúc Nghê xuềnh
Dẫu đời chẳng đươc như mong muốn
Cũng thoả nguyện lòng viễn cảnh nghênh.
(14-8-2011/Trần Kim Lan)
Tuổi cao
Tuổi cao đừng tưởng sướng
tênh tênh
Trái gió dai mưa dễ đổ kềnh
Bình lặng đã như pheo dặt dẹo
Phong ba càng tựa thúng lênh đênh
Ăn thì chẳng thích đồ khô khốc
Mặc lại chỉ ưa vải xập xuềnh
Vừa ngủ canh ba đà thức dậy
Liệu mình, chớ dở dói ngông nghênh !
13.8.2011/Hồ Văn Thiện

2 nhận xét:
Chào bạn
Dung N xin chào cô Kim Lan.
Dạ, cứ còn trên Internet là phải còn gặp nhau thôi cô ạ. Đời cho ta thế ta phải thế. Nơi đây, ta thấy tự do hơn, bình đẳng hơn và quan trọng nhất là đúng theo quy luật phát triển của cộng đồng, nhất là cộng đồng mạng. Độc giả bây giờ đã khác xưa, quyền của họ nhiều hơn. Nhìn thẳng vấn đề, họ là tài sản của website, không thể khác được. Ngược lại quy luật thì đương nhiên phải tụt hậu và tắc tử. Kính gửi cô bài này đọc cho vui:
Nhà chung INTERNET
Ở đâu cũng thấy đó là nhà
Nhấp gõ gu-gồ lít* xổ ra
Đây bác nhà thơ đường quá ngọt
Kia ông bác sĩ thuốc ngoài ca,…
Không phân Nam-Bắc, nội hay ngoại
Chẳng tách gái-trai, trẻ với già
Kết nối toàn cầu chung một khối
Mỉm cười gạch bỏ tính từ xa
Dung N 29.07.11 về
@Dung N
Cảm nhận bị gửi vào Spam (bài gửi đầu trục trặc nên xóa gửi lại). Nay đọc Spam thấy bài này, sao lại gửi lên để mọi người xem.
Đăng nhận xét