
Đêm mơ, được cưỡi rồng bay
Giấc mơ còn đến ngày này, chẳng phai
Rồng xanh, vàng trắng, rất oai
Lượn vòng, bay lướt dài dài Thành Đô.
Qua nhà, ngó xuống, ngẩn ngơ
Mơ mà như thật, chẳng ngờ… chiêm bao
Mừng vui, tay vẫy, tay chào
Thành Đô, chìm lắng, lao xao gió Hè.
Cưỡi rồng bay… thật hay mê
Thật, mơ, mơ thật... rồng về, thật mơ?
(Hà Nội đêm Hè 1969/Đức 5-8- 2009)
RỒNG VIỆT NAM AIRLINES
Hai mươi năm, thật không ngờ
Việt Nam “rồng sắt” đón chờ hồi hương
Bao năm viễn xứ tha phương
Trùng dương vời vợi không đường ngược xuôi
Phải chăng định mệnh, cơ trời
Rồng thật, rồng sắt – cũng thời rồng thiêng?
Điềm trời, báo trước truân chuyên
Tha phương, lạc bước ưu phiền đa mang.
Ơn trời, cũng bớt gian nan
Quê hương hai ngả, sang trang cuộc đời
“Tiếng Lòng” trang trải cùng người
Nàng thơ cất cánh, gieo lời thương yêu.
Nước Đức thứ Hai ngày 25-1-2010
Trần Kim Lan

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét