
(Định mệnh chi đây, hỡi trời ơi
“Mà hái quỳnh hoa, để tặng người“
“Ngẫu nhiên? Điềm báo? HOA MỘNG ẢO?“
Nên nỗi, duyên tình, phải chia phôi!)
Chàng sắp đi xa, nàng tặng chàng
Cành Quỳnh nho nhỏ,ước mênh mang
"Rồi đây, quỳnh lớn, quỳnh lan tỏa
Sẽ kết, duyên mình với tháng năm!“
Và rồi, cứ thế, quỳnh lớn lên
Xum xuê bóng tỏa, khắp ban công
Nàng cùng cha mẹ luôn chăm bón
“Chẳng phụ công người: quỳnh trổ bông!“(*)
Cả nhà náo nức, ngồi trông chờ
Từng phút, từng giây, cánh hoa thơ
Thẹn thùng, e ấp, Ôi! Trinh trắng
Quỳnh hoa bừng nở, dậy hương mơ.
Ngan ngát hương thơm, khắp gần, xa
Xóm giềng quần tụ, đến xem hoa
Bẽn lẽn, từ từ, hoa rộng mở
Sáng ra, hoa rũ, cánh ướt nhòa.
Và thế, mông duyên, cũng đứt ngang
“Nối thì… không chặt, bỏ … chẳng đang
Nhìn quỳnh… nhức nhối… thương con trẻ“*
Cha mẹ, đem hoa… vứt giữa đàng.
Hà Nội 1972-1982
Nước Đức ngày 23-12-1999
Trần Kim Lan

Chú thích(*): Ý thơ của TG PDQ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét